Người Thợ Sửa Đường Trong Mưa Bom
Mỗi khi nhắc lại những năm tháng chiến tranh, người dân quê Khánh Thiện vẫn còn nhớ hình ảnh những đoàn thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, giữ cho các tuyến vận tải không bị gián đoạn giữa mưa bom bão đạn. Trong số đó có một chàng trai trẻ vừa rời ghế nhà trường đã viết đơn tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược phục vụ kháng chiến.
Đơn vị của anh đóng quân giữa vùng đồi núi heo hút. Ban ngày mọi người trú trong hầm tránh bom, đêm xuống mới mang cuốc xẻng ra làm việc. Có những hôm vừa lấp xong một hố bom thì chỉ ít phút sau bom lại trút xuống, đất đá văng tung tóe, cả con đường bị cày nát thêm lần nữa. Dù vậy, không ai bỏ vị trí bởi mọi người đều hiểu rằng phía trước đang rất cần từng chuyến xe chở đạn dược, thuốc men và lương thực.
Một đêm mùa hè, sau nhiều trận mưa lớn, đoạn đường qua con dốc đá bị sạt lở nghiêm trọng đúng lúc đoàn xe quân sự chuẩn bị đi qua. Nếu không khắc phục kịp, hàng chục chiếc xe sẽ phải nằm lại giữa trọng điểm nguy hiểm. Ngay trong đêm, đơn vị của anh nhận lệnh ra sửa đường. Dưới ánh đèn pin được che kín bằng mảnh vải nhỏ, mọi người chia nhau xúc đất, khiêng đá và chặt cây gia cố taluy.
Công việc đang gấp rút thì tiếng máy bay địch từ xa vọng tới. Cả khu rừng lập tức rung chuyển bởi những loạt bom dội xuống liên tiếp. Đất đá từ trên sườn núi đổ ào xuống mặt đường. Trong lúc hỗn loạn, một đồng đội bị đất vùi kín nửa người. Không chút do dự, anh lao tới dùng tay đào đất cứu bạn mặc cho bom vẫn nổ gần đó. Đôi bàn tay bật máu vì đá sắc nhưng anh vẫn cắn răng đào cho đến khi kéo được đồng đội ra ngoài an toàn.
Sau trận bom, con đường gần như bị phá hủy hoàn toàn. Ai nấy đều mệt lả nhưng không ai chịu nghỉ. Anh động viên mọi người tiếp tục làm việc vì đoàn xe đang chờ phía sau. Suốt gần hết đêm, tiếng cuốc xẻng vang lên không ngừng giữa khói bom và mùi đất ẩm. Khi tia sáng đầu tiên của buổi sớm xuất hiện, đoạn đường cuối cùng cũng được thông xe. Những chiếc xe vận tải nối đuôi nhau vượt qua an toàn trong tiếng reo vui của cả đơn vị.
Ngày đất nước thống nhất, người thanh niên xung phong năm ấy trở về quê hương Khánh Thiện với nhiều vết sẹo còn hằn trên tay và vai. Ông không xem mình là người có công lớn lao, chỉ lặng lẽ sống giản dị, chăm chỉ lao động và tham gia các hoạt động tại địa phương. Thỉnh thoảng, trong những buổi gặp gỡ thế hệ trẻ, ông kể lại chuyện những đêm sửa đường dưới mưa bom năm xưa bằng giọng chậm rãi, bình dị. Với ông, điều đáng nhớ nhất không phải sự hiểm nguy mà là tình đồng đội và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.



