“Người thợ sửa xe trong hầm bom”
Năm 1971, khi bom rơi rải rác trên khắp Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Phong, khoảng 19 tuổi, phụ trách sửa chữa xe vận tải chở lương thực và vũ khí cho bộ đội, mỗi ngày anh phải mò vào những hầm trú ẩn tạm bợ, nơi đất ẩm, bụi bẩn phủ kín và mùi thuốc nổ còn vương, để sửa những chiếc xe hỏng giữa tiếng nổ giòn của pháo địch, đôi tay anh chai sạn vì mỡ và dầu, mặt đen nhọp nhưng ánh mắt vẫn kiên định, có lần một chiếc xe chở thuốc men bị hỏng giữa cánh đồng trống, Phong vừa cắm cúi sửa vừa t
Năm 1971, khi bom rơi rải rác trên khắp Quảng Trị, một chàng thanh niên tên Phong, khoảng 19 tuổi, phụ trách sửa chữa xe vận tải chở lương thực và vũ khí cho bộ đội, mỗi ngày anh phải mò vào những hầm trú ẩn tạm bợ, nơi đất ẩm, bụi bẩn phủ kín và mùi thuốc nổ còn vương, để sửa những chiếc xe hỏng giữa tiếng nổ giòn của pháo địch, đôi tay anh chai sạn vì mỡ và dầu, mặt đen nhọp nhưng ánh mắt vẫn kiên định, có lần một chiếc xe chở thuốc men bị hỏng giữa cánh đồng trống, Phong vừa cắm cúi sửa vừa tránh mảnh bom văng, đồng đội đứng xung quanh lo lắng, nhưng anh vẫn bình tĩnh, hô to động viên: “Chỉ cần chạy được xe, anh em sẽ còn sống!”, suốt nhiều ngày liên tiếp, Phong hầu như không ngủ, chỉ nghỉ vài phút để ăn vội mẩu cơm và hớp nước, khi chiến tranh kết thúc, những chiếc xe vận tải từng được Phong sửa chữa vẫn trở thành minh chứng cho lòng kiên trì, sự dũng cảm và tấm lòng tận tụy của tuổi trẻ, câu chuyện về người thợ sửa xe trong hầm bom vẫn được nhắc lại trong làng, nhắc nhở rằng ngay cả những công việc tưởng như nhỏ bé nhất cũng có thể cứu sống đồng đội, và giữa những ngày tháng hoa lửa, trái tim kiên cường, bền bỉ và tràn đầy hy vọng vẫn tỏa sáng, giữ cho mạng sống và niềm tin của mọi người không bị dập tắt.


