NGƯỜI THỨ 69
Câu chuyện được sưu tầm trên facebook Đầu súng trăng treo
Năm 2025, lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa Quảng trường Đỏ, biểu tượng vĩ đại của thắng lợi, nơi lịch sử từng khắc ghi dấu chân Bác cách đây tròn 68 năm trong lễ duyệt binh huy hoàng của nước Nga. Giữa sắc đỏ thắm, bước chân rắn rỏi của 68 quân nhân Quân đội nhân dân Việt Nam hòa cùng nhịp điệu trang nghiêm của quốc tế, mang theo niềm kiêu hãnh ngút ngàn. Nhưng phía sau vẻ huy hoàng ấy, ít ai biết, là một hành trình chuẩn bị khẩn trương đến nghẹt thở. Khi đồng hồ chỉ còn hơn một tháng đếm ngược, Bộ Quốc phòng đã khẩn trương triển khai nhiệm vụ đặc biệt, không chỉ là danh dự quốc gia, mà còn là lời hứa với lịch sử.
Trong hành trình đó, có một người lặng lẽ góp phần quan trọng, người mà đồng đội vẫn gọi với một cái tên rất thân thương: “Người thứ 69”. Đó là Trung tá Nguyễn Văn Đức, giảng viên Bộ môn Điều lệnh đội ngũ, Trường Sĩ quan Lục quân 1, người đứng ngoài đội hình chính thức nhưng đứng giữa tâm điểm của toàn bộ sự chuẩn bị.
Với anh, đây không đơn thuần là một nhiệm vụ chuyên môn. Đó là một lần trong đời được thử thách bản lĩnh, lòng trung thành và trái tim người lính dưới áp lực của một sự kiện tầm cỡ thế giới. “Vừa mừng, vừa lo,” anh kể. “Mừng vì được tin tưởng. Lo vì chưa có tiền lệ, chưa có giáo án chuẩn, thời gian lại quá gấp…”.
Trong hành trình ấy, khó khăn không chỉ là kỹ thuật mà là hòa nhịp trái tim Việt Nam với nhịp bước của một đội quân nước bạn. Nếu Việt Nam đi nghiêm ở 106 bước/phút thì Nga là 120 bước. Làm sao để đồng bộ từng nhịp chân, từng hơi thở, từng góc xoay nghiêm cẩn? Anh Đức và đồng đội miệt mài nghiên cứu: giảm độ cao bàn chân, nới độ dài bước chân, tập luyện với dây căng, gắn tạ gang 2kg vào chân để tăng sức bền. Trên sân tập, những gót chân rướm máu, những móng chân bong tróc, những cơ bắp rã rời… nhưng không ai rời bỏ vị trí. Ngày hôm sau, tất cả lại xếp hàng, tập tiếp.
“Có lúc tôi lặng người, nhìn những cậu học viên trẻ măng mà sống mũi cay xè. Các em đã tập luyện bằng cả trái tim người lính” Trung tá Đức xúc động nói.
Anh là người lính, nhưng cũng là một người chồng, người cha. Công tác triền miên, mọi gánh nặng ở nhà dồn lên đôi vai người vợ Thiếu tá Nguyễn Hồng Minh, giảng viên Bộ môn Toán ứng dụng. Cùng làm trong một ngôi trường, hai con người, hai tâm hồn chia nhau nửa phần gió bụi và nửa phần bình yên.
Có những buổi tối hiếm hoi anh được về nhà, bên cậu con trai lớp 5 và cô con gái nhỏ chuẩn bị vào lớp 1. Anh ngồi kèm con học, dạy từng nét chữ, sửa từng phép tính. Những phút giây giản dị ấy trong căn bếp ấm, dưới ánh đèn vàng là cả một thế giới thiêng liêng mà “người lính thứ 69” cất giữ như báu vật trong trái tim mình.



