Khác

NGƯỜI THU LƯỢM SÚNG

Quảng Ninh25/06/2026Hoàng Thị Hạnh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Đông Ngũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận đánh điểm cao 547 ở Preach Vihia đầu tháng 4/1983, cả sư đoàn 307 bị thương vong nhiều. Trong đó, D8- đơn vị được giao nhiệm vụ đánh cửa mở, đội hình tan tác. Ngay sư Bảo ở Quy Nhơn cũng kể, gặp ông Nguyễn Lương Chất, trung đoàn trưởng E29 khi ông chạy từ trên núi xuống, một mình, gặp sư Bảo, đã xin sư Bảo ngụm nước cầm hơi. Trung đoàn tấn công lên điểm cao, nhưng bị địch từ trên cao bắn xuống. Những trái DKZ bắn chúc nòng, như điểm xạ, nổ đinh tai nhức óc, gây sát thương cho lính mình rất nhiều. Lại thêm 4 ngày hành quân giữa mùa khô, dù mỗi người được phát một can vàng đựng 4 lít nước, nhưng không thấm vào đâu. Điểm tập kết để tấn công của D8 là cánh rừng thưa. Anh em không có chỗ trú khi địch bắn xuống. Tóm lại, lính ta bị thương và hy sinh nhiều. Cả sư đoàn vừa chết khát, vừa hy sinh khoảng 400 người. Đó là con số tổng kết, còn tại thực địa, chắc phải hơn.

Nhưng trong trận đánh thất bại đó, vẫn có những người kiên trung. Khi anh em bị thương, chạy xuống chân đồi. Họ tụ lại ở con suối cạn. Địa hình thích hợp này thành nơi tập kết của lính D8. Nhiều tử sỹ được khiêng về đây. Các thương binh cũng dồn về suối cạn. Và lính vận tài lần lượt khiêng thương binh, tử sỹ về tuyến sau. Nhưng vũ khí thì sao ? Những người lính hy sinh, để lại vũ khí ở nhiều nơi. Những người lính bị thương, cũng buông vũ khí. Lính vận tải chỉ khiêng thương binh, tử sỹ cũng bái sái rồi, làm sao khiêng thêm vũ khí nữa ? Các loại B40, B41, RPD, AK…vứt đầy rừng. Làm sao bây giờ ? Lúc ấy, ai cũng nghĩ đến việc bảo toàn mạng sống. Còn vũ khí cứ bỏ đấy. Mất thì cấp trên sẽ bổ sung.Nhưng Huỳnh Đức Thuận, quân lực D8 không nghĩ vậy. Anh tiếc từng khẩu súng, từng viên đạn. Dù khát nước, dù mệt mỏi, dù than hình ốm nhom, nhưng Thuận vẫn kiên nhẫn đi nhặt từng khẩu súng, mang về tập trung bên suối. Có khẩu bỏ lại ở nơi xa đến nửa cây số, Thuận vẫn nhặt về. Lính vận tải ít. Ai cũng gắng gượng đến sức lực cuối cùng. Thuận lựa lời nói với anh em, cố gắng khiêng số vũ khí và đạn dược về đơn vị. Thấy Thuận bỏ công sức đi tìm kiếm và nói có lý, có tình, anh em vân tại cuối cùng cũng khiêng được vài chục khẩu súng về đơn vị. Bởi Thuận lo, nếu bọn địch kéo xuống, số vũ khí đó nhất định rơi vào tay kẻ thù.Sau này, sau nhiều năm, lính D8, lính E29 cùng các đồng đội đều nhắc lại trận đánh kinh hoàng năm đó. Ai cũng nói nhiều về khát nước, về thương vong…Có một lần, gần như hết chuyện kể về 547, có người bỗng nhớ ra, à, Thuận đã đi nhặt súng, trả lại cho anh ta. Và thế là, nhiều người nhớ lại. Mình được phát lại vũ khí của mình, là nhờ Thuận. Đúng khẩu của mình. Có số hiệu đàng hoàng. Một lính vận tải bổ sung :’’ Tụi tui chất súng đầy lên cáng. Thấy ông Thuận còn đeo khẩu AK báng gập. Tui bảo :’’ Đưa nốt đây !’’ Thuận ngạc nhiên:’’ Ủa, súng của tui mà !’’- ‘’ Quân lực sao có súng ?’’ – Thuận đáp:’’ Chỉ có chỉ huy mới không có súng thôi nghen!’’-‘’ Đồng hương là trưởng ban quân lực mà ?’’ – ‘’ Ban chi mà ban. Có mỗi mình tui. Vừa là chỉ huy, vừa là lính’’.-‘’ Vậy đồng hương phải có hai súng chớ ?’’ –‘’ Thì vẫn hai chứ bộ. ‘’ – ‘’ Khẩu kia đâu ?’’ –‘’ Trong quần ‘’.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn