Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI THƯƠNG BINH BUÔN A2 VÀ NHỮNG MÙA 22.12 KHÔNG QUÊN

Bác Y Nhĩ MLô là một thương binh, người dân tộc thiểu số, hiện đã sinh sống tại Buôn A2, xã Ea Súp, tỉnh Đăk Lăk. Tham gia cách mạng và mất đi một phần thân thể (1 chiếc chân), sau chiến tranh Bác về buôn làng sinh sống cùng gia đình tại buôn A2, một cuộc bình dị, và Bác luôn là tấm gương mẫu mực. Bác mất vào năm 2024 và để lại muôn vàn tiếc thương.

Đắk Lắk11/04/2026Phạm Thị Hồng Minh (Liên đội tiểu học Ea Súp)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“Người thương binh Buôn A2 và những mùa 22.12 không quên”

Có những câu chuyện không nằm trong sách vở, nhưng lại khắc sâu trong trái tim của bao thế hệ. Đó là những câu chuyện được kể bằng ký ức, bằng những vết thương còn in hằn trên cơ thể, và bằng cả niềm tự hào lặng lẽ của những con người đã đi qua “thời hoa lửa” của dân tộc.

Ở Buôn A2, xã Ea Súp, tỉnh Đắk Lắk, chúng tôi từng có cơ hội được gặp một con người như thế – bác Y Nhĩ Mlô, một người thương binh dân tộc thiểu số. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt chống thực dân xâm lược, bác đã chiến đấu kiên cường, và để lại một phần thân thể nơi chiến trường – một chiếc chân đã mãi mãi không còn. Nhưng điều còn lại ở bác không chỉ là những mất mát, mà là tinh thần bất khuất, lòng yêu nước và niềm tin son sắt vào độc lập, tự do của dân tộc.

Sau chiến tranh, bác trở về với cuộc sống đời thường giản dị tại Buôn A2, cùng vợ con dựng xây mái ấm. Bác sống khiêm nhường, mẫu mực, là tấm gương sáng cho bà con trong buôn làng và cho cả thế hệ trẻ noi theo.

Với vai trò là Tổng phụ trách Đội Trường Tiểu học Ea Súp, mỗi dịp 22 tháng 12 – Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, tôi luôn trăn trở làm sao để các em thiếu nhi hiểu và trân trọng hơn những hy sinh của cha ông. Và thế là, hoạt động về nguồn, thăm hỏi các gia đình chính sách, đặc biệt là thăm bác Y Nhĩ Mlô đã trở thành một việc làm đầy ý nghĩa, được duy trì qua nhiều năm.

Chúng tôi – thầy cô, đoàn viên thanh niên và các em đội viên – mang theo những bó hoa tươi thắm, những phần quà nhỏ nhưng chứa đựng tình cảm lớn lao, đến thăm bác. Nhưng điều quý giá nhất mà chúng tôi nhận lại không phải là những lời cảm ơn, mà chính là những câu chuyện bác kể.

Bác kể về những ngày hành quân trong rừng sâu, về những trận đánh ác liệt, về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Giọng kể của bác trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi lời nói như thấm vào lòng người nghe. Các em học sinh ngồi im phăng phắc, ánh mắt chăm chú, dõi theo từng câu chuyện. Có em nắm chặt tay bạn, có em lặng lẽ cúi đầu – như đang cảm nhận được phần nào sự gian khổ, mất mát mà thế hệ đi trước đã trải qua.

Trong ánh mắt bác, chúng tôi thấy ánh lên niềm tự hào – niềm tự hào của một người đã góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc. Và trong ánh mắt các em học sinh, chúng tôi thấy được sự biết ơn đang dần nhen nhóm, lớn lên thành ý thức và trách nhiệm.

Thế nhưng, hai năm trở lại đây, những chuyến thăm ấy đã không còn trọn vẹn như trước. Bác Y Nhĩ Mlô đã ra đi vào năm 2024. Ngày 22.12, chúng tôi vẫn đến Buôn A2, nhưng không còn được nghe giọng kể trầm ấm của bác nữa. Thay vào đó là nén hương thơm trước bàn thờ, là những phút giây lặng im tưởng nhớ, là nỗi tiếc thương vô hạn.

Bác đã đi xa, nhưng câu chuyện của bác vẫn còn đó. Nó sống trong ký ức của mỗi thầy cô, mỗi em học sinh đã từng được gặp bác. Nó trở thành bài học sống động, chân thực hơn bất kỳ trang sách nào.

“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện của riêng bác Y Nhĩ Mlô, mà còn là câu chuyện của cả một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ, máu xương vì độc lập dân tộc. Và trách nhiệm của chúng ta – những người hôm nay – là tiếp tục kể lại, lưu giữ và lan tỏa những câu chuyện ấy.

Để các em thiếu nhi hiểu rằng:
Cuộc sống bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ.
Để các em biết trân trọng, biết ơn và sống xứng đáng hơn.

Và để những người như bác Y Nhĩ Mlô – dù đã đi xa – vẫn mãi sống trong trái tim của các thế hệ mai sau.

Nơi Buôn A2, trong những chiều gió lộng, câu chuyện về bác vẫn được kể… như một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ mà bền bỉ, sưởi ấm lòng người.

* Tác giả: Phạm Thị Hồng Minh (Tổng phụ trách Đội, trường tiểu học Ea Súp, tỉnh Đăk Lăk)

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn