Cựu Thanh niên xung phong

Người thương binh trải qua 2 cuộc chiến- Nguyễn Quang Năm

Người thương binh Nguyễn Quang Năm, Người thương binh trải qua 2 cuộc chiến

Quảng Ngãi02/12/2025NGUYỄN MINH CHÂU (Trường THCS Hùng Vương)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người thương binh trải qua 2 cuộc chiến- Nguyễn Quang Năm

Trong xã hội hôm nay, nhắc đến thương binh là nhắc đến một thế hệ đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập dân tộc. Họ là những con người cần được tri ân, chăm sóc và tôn vinh đúng với những gì đã cống hiến cho đất nước.

Từ bao đời nay, dân tộc ta luôn coi trọng đạo lý “uống nước nhớ nguồn”. Nhắc đến thương binh Việt Nam là nhắc đến những anh hùng còn sống, những con người đã để lại một phần thân thể nơi chiến trường để đổi lấy cuộc sống bình yên hôm nay.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảng thời gian tưởng như đã lùi rất xa mà mỗi khi nhắc lại, lòng người vẫn còn rung lên đầy xúc cảm. Đó là thời hoa đỏ – thời của bom đạn, máu lửa, nhưng cũng là thời của lòng yêu nước cháy bỏng, của ý chí sắt đá và của những hi sinh lặng thầm mà cao cả. Lắng nghe câu chuyện của người thương binh Nguyễn Quang Năm, người từng hai lần cầm súng trong hai cuộc kháng chiến vĩ đại của dân tộc, tôi như được chạm vào linh hồn của cả một thời đại. Ông – người chiến sĩ sinh ra tại xã Cát Lai, tỉnh Bình Định (Gia Lai ngày nay) – chính là minh chứng sống động nhất cho vẻ đẹp bi tráng và rực rỡ của một thời hoa đỏ không thể nào quên. Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, nơi anh chị em đều lên đường đánh giặc và nhiều người đã ngã xuống, ông Nguyễn Quang Năm lớn lên với tình yêu nước được hun đúc từ máu thịt. Lời thề của tuổi trẻ đã đưa ông vào quân ngũ, rồi đi qua hai cuộc chiến tranh khốc liệt nhất của thế kỷ XX. Nếu đất nước có một thời gọi là “hoa đỏ”, thì ông chính là một cánh hoa trong buổi bình minh máu lửa ấy. Chiều se se lạnh hôm tôi tìm đến căn nhà nhỏ của ông trong con hẻm yên tĩnh ở xã Đak Mar, tỉnh Quảng Ngãi, gió trời lùa qua mái tôn bạc màu, đủ để khiến bất kỳ ai cũng thấy lòng chùng lại. Ông tiếp tôi bằng nụ cười hiền hậu – nụ cười ấm áp của người đã đi qua bão tố. Khi nhắc về chiến trường xưa, giọng ông chậm rãi nhưng thấm đẫm nỗi niềm. Ông kể rằng những tháng năm ấy là chuỗi ngày đói rét và thiếu thốn đến tận cùng. Có khi cả đơn vị chỉ có vài thanh lương khô chia nhau, bẻ đôi mà vẫn không đủ. Những lúc may mắn có cơm, từng người giữ khư khư từng miếng, vì đó là sự sống mong manh duy nhất giữa rừng sâu bom đạn. Quần áo rách nát, đêm lạnh thì mượn hơi đồng đội mà sưởi. Vũ khí thiếu thốn đến mức có khi “súng còn trục trặc, đạn thì chẳng dám bắn nhiều”.

Nhưng rồi, giữa gian khổ và mất mát, ông vẫn giữ trong tim mình những kỉ niệm đẹp nhất – kỉ niệm của chiến thắng được trả bằng giá rất đắt. Ông kể về một buổi sáng sau trận đánh ác liệt, khi khói bom vừa tan, ông cùng đồng đội đứng trên ngọn đồi cao nhìn lá cờ Tổ quốc đỏ tươi tung bay. Đằng sau lá cờ là tự hào, nhưng dưới chân đồi lại là những đồng đội đã ở lại mãi mãi. “Có vui mấy,” ông trầm ngâm, “cũng thấy tim nhói vì những người không còn được nhìn thấy hòa bình.”Chiến tranh kết thúc, ông trở về, mang trên mình những vết thương không bao giờ lành. Thế nhưng, trong căn nhà nhỏ đơn sơ nơi góc hẻm, ông vẫn giữ nguyên nụ cười hiền và tấm lòng nhân hậu. Những huân chương xuất sắc, huy chương 45 năm tuổi Đảng treo trên tường không chỉ là thành tích, mà là chứng tích của cả một đời tận hiến cho Tổ quốc. Trong sự bình dị của ông, tôi thấy cả sự cao quý của một thế hệ đã lấy tuổi xuân đổi lấy độc lập hôm nay . Khi rời khỏi nhà ông, trời đã bắt đầu tối. Gió chiều vẫn se lạnh, nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một hơi ấm kỳ lạ – hơi ấm của lòng biết ơn sâu sắc. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy giúp tôi hiểu rằng thời hoa đỏ không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là những cuộc đời thấm đẫm hi sinh như cuộc đời ông Nguyễn Quang Năm. Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng những vết sẹo còn in trên cơ thể và cả tâm hồn của những người chiến sĩ. Và thế hệ trẻ chúng tôi chỉ có thể xứng đáng với quá khứ ấy nếu sống tốt, sống đẹp, sống có trách nhiệm. “Thời hoa đỏ” đã lùi xa, nhưng sắc đỏ ấy – trong ký ức của ông, trong câu chuyện ông kể, và trong trái tim tôi – sẽ mãi mãi không bao giờ phai mờ.

Ngày hôm nay, khi đất nước đã yên bình, nhịp sống đã trở lại êm ả, đôi khi chúng ta dễ quên rằng để có được bầu trời xanh và những mùa lúa chín, đã có những con người chấp nhận đánh đổi cả tuổi trẻ, sức khỏe và đôi khi là cả tương lai của chính mình. Thương binh Việt Nam – những người trở về từ lửa đạn với các vết thương không bao giờ lành – chính là những trang sử sống, nhắc nhớ chúng ta rằng hòa bình không bao giờ là điều tự nhiên mà có. Họ chính là những chiến sĩ vẫn tiếp tục chiến đấu, không phải với kẻ thù, mà với những nỗi đau dai dẳng mỗi ngày; và chiến thắng của họ là nghị lực, là niềm tin, là trái tim không bao giờ khuất phục. Bởi vậy, tri ân thương binh không chỉ nằm trong những lời nói, mà cần lan tỏa thành sự sẻ chia, chăm sóc và trách nhiệm của mỗi người Việt Nam hôm nay. Khi chúng ta sống tốt hơn, sống nghĩa tình hơn, chính là lúc những hy sinh của họ được tiếp nối bằng những giá trị đáng tự hào của một dân tộc giàu lòng nhân ái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn