NGƯỜI TIỂU ĐOÀN TRƯỞNG VÀ TẤM ÁO TỰ TAY GIẶT
Trong lịch sử kháng chiến cái tên Hoàng Kim Giai không phải là một dòng chữ khô khan trong sách sử, mà là một huyền thoại sống động. Tôi biết đến ông qua lời kể đầy tự hào của thủ trưởng mình – cố Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Đặng Phi Thưởng. Thủ trưởng tôi, một người lính dạn dày trận mạc, mỗi khi nhắc về "Tiểu đoàn trưởng Giai" của ông những năm 1965-1967, ánh mắt lại ánh lên niềm kính phục đặc biệt.
Người tiểu đoàn trưởng năm xưa giờ đã là một cụ ông gần trăm tuổi, sống trong một ngôi nhà cấp 4 bình dị ở Tuy Hòa. Dáng người ông gầy, mái tóc bạc trắng, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh lạ thường. Giữa không gian tĩnh lặng của ngôi nhà, hình ảnh người anh hùng của hai cuộc kháng chiến hiện lên không phải qua những tấm huân chương lấp lánh, mà qua những câu chuyện, những cử chỉ bình dị đến nao lòng.
Ký ức về những năm tháng hoa lửa của dân tộc. Chàng thanh niên Hòa Mỹ 17 tuổi Hoàng Kim Giai hăng hái lên đường theo tiếng gọi non sông. Miền đất Phú Yên khi ấy chìm trong khói lửa của chiến dịch Át-lăng. Với cương vị Đại đội phó Tiểu đoàn 375, ông đã cùng đồng đội viết nên những trang sử hào hùng. Trận phục kích Phong Niên - La Hai biến đoàn xe 26 chiếc của giặc thành sắt vụn, trận Suối Cối khiến quân thù kinh hồn bạt vía. Mỗi chiến công ấy không chỉ là con số, mà là máu xương, là trí tuệ, là ý chí "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", góp phần chia lửa cho Điện Biên Phủ toàn thắng.
Lời ông kể về buổi chia tay ở cảng Quy Nhơn năm 1954. Chuyến tàu Liên Xô cuối cùng rời bến, mang theo những người con ưu tú của miền Nam tập kết ra Bắc. Lời hứa với đồng bào ngày ấy vẫn vẹn nguyên trong tim người lính trẻ: "Có thể trở về dưới lá cờ hòa bình... nếu không thì cũng trở về dưới lá cờ quyết chiến quyết thắng!". Và ông đã giữ trọn lời thề. Mười năm sau, ông trở lại chính mảnh đất Phú Yên máu thịt, với cương vị Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 12, tiếp tục cuộc trường chinh dang dở. Những trận đánh ác liệt những năm 1965-1968, và đặc biệt là cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968 vào Tuy Hòa, đều in đậm dấu chân chỉ huy của ông.
Chiến tranh đi qua, ông trở về với cuộc sống đời thường, một thương binh 2/4. Nhưng người lính già không cho phép mình nghỉ ngơi. Ông lại lao vào "trận chiến" mới: xây dựng địa phương, làm Phó Chủ tịch phường, Trưởng Công an, tham gia công tác hội… Ở đâu, ông cũng là tấm gương sáng về sự tận tụy, liêm chính.
Thế nhưng, điều khiến tôi cảm phục và day dứt nhất lại không nằm ở những chiến công vang dội. Lần ghé thăm, tôi thấy ông, một cụ già gần 100 tuổi, đang cặm cụi tự giặt quần áo. Tôi ngỏ ý muốn giúp, ông xua tay cười hiền: "Mình còn tự làm được, con ạ. Làm cho nó thảnh mảnh trong người, không làm nó thành thói lười, thích ỷ lại…".
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh người tiểu đoàn trưởng oai phong lẫm liệt ngày nào và cụ ông bình dị đang vò tấm áo hòa vào làm một. Vĩ đại không ở đâu xa, nó nằm ngay trong những việc làm giản đơn mà chứa đựng cả một nhân cách lớn. Rồi ông kể, ông đã từ chối làm thủ tục hưởng chế độ chất độc da cam, cũng không làm chế độ người có công cho chính mẹ mình - một cơ sở cách mạng trung kiên. Ông nói, giọng trầm xuống: "Tôi thực sự cảm ơn đồng đội đã ngã xuống. Cảm ơn đồng bào đã che chở, nuôi nấng. Sống được đến ngày nay, tôi mãn nguyện lắm rồi".
Câu nói ấy nhẹ như gió thoảng, mà nặng tựa ngàn cân. Nó chứa đựng sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ đã hiến dâng tất cả mà không đòi hỏi bất cứ điều gì cho riêng mình.Phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ cao quý không chỉ được tôi luyện trong lửa đạn, mà còn được gìn giữ, tỏa sáng trong từng phút giây của cuộc sống đời thường. Ông Hoàng Kim Giai, người tiểu đoàn trưởng năm xưa, vẫn đang chiến đấu, không phải bằng súng đạn, mà bằng chính cuộc đời bình dị, thanh cao của mình. Ông là pho tư liệu sống, là ngọn đuốc truyền lửa cho thế hệ chúng tôi. Và tấm áo ông tự tay giặt mỗi ngày, với tôi, còn lấp lánh hơn bất kỳ tấm huân chương nào.
Giữa cuộc sống hiện đại với nhiều cám dỗ vật chất, câu chuyện về cụ Hoàng Kim Giai là một lời nhắc nhở mạnh mẽ. Một vị chỉ huy lừng lẫy, một người có công lớn với đất nước, nhưng lại sống trong một ngôi nhà cấp 4 đơn sơ, tự tay giặt quần áo, và từ chối cả những quyền lợi mình xứng đáng được hưởng. Điều này dạy cho thế hệ trẻ rằng: giá trị của một con người không nằm ở tài sản họ sở hữu hay chức vị họ nắm giữ, mà nằm ở nhân cách, sự liêm khiết và một lối sống giản dị, không màng danh lợi. Đó mới là sự giàu có đích thực và bền vững.
. Đây là tấm gương sáng về tinh thần học hỏi không ngừng nghỉ, luôn cập nhật và quan tâm đến sự phát triển của đất nước. Thông điệp ở đây là: việc học và cống hiến là một hành trình kéo dài suốt đời. Dù bạn là ai, ở độ tuổi nào, hãy luôn giữ cho mình một tâm thế ham học hỏi, một trái tim nhiệt huyết để tiếp tục đóng góp cho xã hội theo cách của riêng mình.
Lời tâm sự của cụ Giai: "Tôi thực sự cảm ơn, chia sẻ với anh em, đồng đội đã ngã xuống... Cảm ơn đồng bào nơi tôi đã đi qua..." là bài học sâu sắc về lòng biết ơn. Nền hòa bình, độc lập mà thế hệ trẻ đang được hưởng hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của bao thế hệ cha anh. Hãy sống một cuộc đời có ý nghĩa, có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh đó. Đừng bao giờ quên quá khứ, bởi đó chính là gốc rễ, là cội nguồn sức mạnh để chúng ta vững bước tương lai.



