Cựu chiến binh

NGƯỜI TIỂU ĐỘI TRƯỞNG GIỮ CHỐT NƠI BIÊN CƯƠNG HÀ GIANG (1)

Năm 1978, từ thôn Phúc Thọ, bác Lê Thuý Hiệp lên đường nhập ngũ khi biên giới phía Bắc Tổ quốc đang trong giai đoạn căng thẳng. Bốn năm quân ngũ của bác gắn liền với nhiệm vụ bảo vệ chủ quyền quốc gia tại tỉnh Hà Giang. Trong ký ức người lính năm xưa, đó là những tháng ngày gian khổ nhưng thấm đẫm tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu nặng.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Thuý Hiệp sinh năm 1960, lớn lên trong thời kỳ đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng vẫn còn nhiều thử thách phía trước. Năm 1978, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ, tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế về Đại đội Mười Tám thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, sau đó cơ động tăng cường thực hiện nhiệm vụ tại tuyến biên giới tỉnh Hà Giang. Trong đơn vị, bác mang cấp bậc hạ sĩ, giữ cương vị tiểu đội trưởng, trực tiếp chỉ huy anh em chiến sĩ làm nhiệm vụ giữ chốt, tuần tra và canh gác.

Địa bàn công tác của bác là những điểm cao hiểm trở, núi đá trùng điệp, thời tiết khắc nghiệt. Mùa đông sương mù dày đặc, gió lạnh cắt da; mùa mưa thì đường trơn, lũ quét và sạt lở luôn rình rập. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính vừa phải đối mặt với thiên nhiên khắc nghiệt, vừa phải luôn sẵn sàng trước mọi tình huống xảy ra.

Nhắc về những ngày đầu làm tiểu đội trưởng, bác Hiệp chậm rãi kể:

“Lúc đó mình còn trẻ, kinh nghiệm chưa nhiều, nhưng đã được giao chỉ huy thì phải gương mẫu trước. Anh em nhìn vào mình mà giữ vững tinh thần.”

Kỷ niệm sâu sắc nhất trong lòng bác là một đêm trực chốt cuối năm 1979. Trời mưa rét, sương mù phủ kín lối mòn sát đường biên. Trong ca trực đêm, tiểu đội của bác phát hiện dấu hiệu bất thường từ phía rừng sâu. Không chút do dự, bác triển khai đội hình, phân công người cảnh giới, người liên lạc, giữ vững vị trí theo đúng phương án tác chiến đã được huấn luyện.

Bác kể lại bằng giọng trầm lắng:

“Đêm đó lạnh buốt, tay cầm súng run lên vì rét, nhưng không ai rời vị trí. Chỉ cần sơ suất một chút là ảnh hưởng đến cả chốt, đến dân dưới bản.”

Sau nhiều giờ căng thẳng, tình hình được kiểm soát, không để xảy ra xâm nhập hay mất an toàn khu vực. Khi trời sáng, nhìn lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên điểm cao, cả tiểu đội mới thực sự nhẹ nhõm. Với bác Hiệp, khoảnh khắc ấy chính là phần thưởng lớn nhất cho những đêm trắng nơi biên cương.

Suốt bốn năm công tác tại tuyến đầu biên giới, bác Lê Thuý Hiệp cùng đồng đội đã kiên trì bám chốt, vượt qua thiếu thốn về lương thực, thuốc men và điều kiện sinh hoạt, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Năm 1982, bác xuất ngũ, trở về địa phương trong đội hình Đại đội Mười Tám thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Thanh Hóa, mang theo hành trang là kỷ luật, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm của người lính.

Với những đóng góp trong thời gian tại ngũ, bác được đơn vị ghi nhận và trao tặng Giấy khen vì đã hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tổ quốc.

Khi được hỏi điều gì còn đọng lại sâu sắc nhất sau những năm tháng quân ngũ, bác Hiệp chỉ mỉm cười hiền hậu:

“Mình giữ được chốt bình yên, anh em an toàn, thế là đủ.”

Câu chuyện của bác Lê Thuý Hiệp không hào nhoáng, không ồn ào, nhưng là minh chứng rõ ràng cho hình ảnh

người tiểu đội trưởng thầm lặng nơi tuyến đầu biên giới, luôn đặt nhiệm vụ và sự an toàn của đồng đội lên trên hết. Không cần những chiến công được gọi tên, chính sự kiên trì bám chốt, tinh thần kỷ luật và trách nhiệm âm thầm của những người như bác đã góp phần giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc trong những năm tháng đầy gian khó.

Với người viết, câu chuyện của bác Lê Thuý Hiệp không chỉ là ký ức của một thời chiến đấu nơi biên cương Hà Giang, mà còn là bài học sâu sắc về ý chí, lòng trung thành và tinh thần cống hiến. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, người lính vẫn giữ trọn niềm tin, vẫn sống chan hòa nghĩa tình, cùng nhau vượt qua đói rét, hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ.

Những năm tháng quân ngũ đã lùi xa, nhưng phẩm chất của người lính năm xưa vẫn theo bác trở về cuộc sống đời thường: giản dị, trách nhiệm và luôn gương mẫu trong mọi việc. Hình ảnh người tiểu đội trưởng giữ chốt nơi biên cương ấy hôm nay trở thành ngọn lửa âm thầm, nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình và cái giá mà cha anh đã phải đánh đổi để có được cuộc sống yên bình hôm nay.

Câu chuyện của bác Lê Thuý Hiệp khép lại nhẹ nhàng, nhưng dư âm còn đọng lại rất lâu – như hơi ấm của những đêm lửa trại nơi biên giới, như tình đồng đội bền chặt giữa núi rừng Hà Giang trong những năm tháng thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn