Người tìm hiểu: Lê Bá Sơn
Tôi tên là Nguyễn Thị Chi, năm nay đã ngoài bảy mươi. Cuộc đời đưa đẩy tôi đi qua nhiều biến động, nhưng có một quãng thời gian mà mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn như thấy mình trở về tuổi mười chín – cái tuổi rực lửa khi tôi trở thành một nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại.
Ngày tôi xung phong lên đường, ba tôi chỉ dặn: “Ra chiến trường, con không chỉ chiến đấu với giặc mà còn chiến đấu với chính mình. Gắng giữ tinh thần, giữ đồng đội.” Tôi khi ấy còn trẻ lắm, chỉ nghĩ đơn giản: đất nước cần thì mình đi. Chỉ đến khi bước vào chiến khu, tôi mới biết mình phải đối mặt với bao gian khó.
Công việc của chúng tôi là mở đường cho bộ đội hành quân và vận chuyển hàng. Mùa khô thì nắng cháy bỏng da, mùa mưa thì rừng Trường Sơn trắng xóa nước, sên vắt bám đầy ống quần. Nhưng khó khăn nhất vẫn là bom đạn. Có những lúc máy bay Mỹ trút bom như mưa, cả đơn vị chúng tôi phải nằm ép sát đất, cảm nhận từng luồng hơi nóng lướt qua. Xong trận bom, đứa nào đứa nấy lại lồm cồm bò dậy, phủi đất rồi tiếp tục công việc, như thể hiểm nguy chỉ là chuyện thường ngày.
Tôi nhớ mãi chuyện của Hạnh, cô bạn thân cùng tiểu đội. Hạnh nhỏ người nhưng gan dạ lắm. Một lần xe chở thương binh bị trúng bom nằm chênh vênh bên bờ vực, Hạnh lao đến kéo từng người ra, bất chấp bom vẫn còn nổ ở phía cuối đèo. Lần ấy, Hạnh bị mảnh đạn sượt vai nhưng vẫn cười tếu táo: “Còn sống là còn làm đường, Hà ơi!” Câu nói tưởng như đùa ấy, đến giờ vẫn khiến tôi rưng rưng mỗi khi nhớ lại.
Chiến tranh dài như một giấc ngủ không tròn. Khi hòa bình lập lại, chúng tôi trở về, mang theo những vết thương không chỉ trên da thịt mà cả trong ký ức. Có đồng đội mãi mãi nằm lại nơi những cánh rừng Trường Sơn, có người từ chiến trường về mà sức khỏe chẳng còn như trước. Nhưng điều khiến chúng tôi tự hào là mình đã sống trọn vẹn với tuổi trẻ, đã góp phần nhỏ bé cho ngày đất nước độc lập.
Giờ đây, nhìn lớp trẻ lớn lên trong yên bình, tôi lại thấy những hy sinh năm xưa thật xứng đáng. Nhắc lại chuyện cũ không phải để kể công, mà để nhắc mình rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng bao mồ hôi và máu. Và tôi – một nữ thanh niên xung phong năm nào – sẽ luôn giữ trong tim ngọn lửa của tuổi trẻ ấy.



