NGƯỜI TÌNH BÁO TÌNH NGUYỆN VÀ MỆNH LỆNH TỪ TRÁI TIM
Nguyễn Hà Thu
Trong trang sử vàng của Kháng chiến chống Pháp và đặc biệt là chiến dịch Điện Biên Phủ, Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Ngọc Bảo hiện lên như một biểu tượng kiên cường, thầm lặng mà vô cùng oanh liệt. Ông là Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 422 thuộc Cục Nghiên cứu (nay là Tổng cục II, Bộ Quốc phòng) – đơn vị tình báo quân sự chiến lược trực tiếp chiến đấu tại mặt trận Điện Biên Phủ.
Sinh năm 1927 tại làng Giáp Nhị, xã Thịnh Liệt, huyện Thanh Trì (nay thuộc quận Hoàng Mai, Hà Nội), Nguyễn Ngọc Bảo sớm giác ngộ cách mạng và tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam từ những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến năm 1946. Là một người chỉ huy thông minh, quyết đoán và gan cảm, ông được tin tưởng giao nhiệm vụ tổ chức và lãnh đạo lực lượng trinh sát, tình báo – "đôi mắt" của Bộ Tổng Tấn công trên nhiều chiến trường gay go nhất.
Đầu năm 1954, khi Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định, nhiệm vụ của lực lượng tình báo quân sự trở nên cực kỳ sinh tử. Để đánh thắng một tập đoàn cứ điểm phòng thủ kiên cố nhất Đông Dương của quân Pháp, Bộ Chỉ huy cần những thông tin chính xác từng mét vuông công sự, từng hỏa điểm, từng tuyến dây thép gai và quy luật hoạt động của địch. Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Ngọc Bảo đã trực tiếp dẫn dắt các chiến sĩ trinh sát luồn sâu vào lòng địch, áp sát các cứ điểm tàn khốc như Him Lam, Độc Lập, Bản Kéo và dãy đồi phía Đông.
Đêm 8 tháng 4 năm 1954, trong đợt tiến công thứ hai của chiến dịch, Tiểu đoàn 422 nhận nhiệm vụ trinh sát đặc biệt: thu thập thông tin về mạng lưới hỏa lực và trận địa pháo của Pháp tại đồi C1 – một trong những mắt xích phòng thủ kiên cố bậc nhất. Trận địa chìm trong khói lửa đạn pháo và mìn dày đặc. Không quản ngại hiểm nguy, Nguyễn Ngọc Bảo đã trực tiếp bò qua từng hàng rào bùng nhùng, áp sát lô lô địch để điều tra quy luật cố thủ.
Trong lúc đang cùng đồng đội thu thập dữ liệu chiến trường then chốt, một quả đạn pháo của địch bất ngờ rơi trúng vị trí quan sát. Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Ngọc Bảo đã hy sinh anh dũng ngay tại chiến trường Điện Biên Phủ, khi tuổi đời mới tròn 27 – độ tuổi rực rỡ nhất của đời người. Những thông tin, sơ đồ tác chiến mà ông và đồng đội thu thập được ngay trước giờ phút hy sinh đã trở thành cơ sở vô giá giúp Bộ Chỉ huy điều chỉnh phương án đánh chắc, tiến chắc, đập tan tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ vào ngày 7 tháng 5 năm 1954.
Sự hy sinh của Nguyễn Ngọc Bảo không chỉ là mất mát lớn đối với lực lượng Tình báo Quân đội mà còn là tấm gương sáng ngời về lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc. Ông đã sống và chiến đấu với tinh thần: "Cùng đi không ai biết, sống âm thầm, hy sinh thầm lặng". Với những cống hiến đặc biệt xuất sắc, ông đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Nguyễn Ngọc Bảo ra đi, nhưng ngọn lửa ngút ngàn của lòng quả cảm và sự tận tụy vẫn sống mãi trong lòng dân tộc. Tên của ông ngày nay được trân trọng đặt cho những con phố, ngôi trường, nhắc nhở thế hệ sau về một người con Hà Nội tài hoa, dũng cảm, đã ngã xuống vì độc lập, tự do của đất nước.


