Cựu chiến binh

NGƯỜI TỔ TRƯỞNG CHIẾN ĐẤU GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH GIỮA RỪNG SÂU

Sau ngày đất nước thống nhất, vẫn còn những người lính lặng lẽ tiếp tục nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Giữa chiến trường phía Nam, bác Lê Hữu Hoàn đảm nhiệm vai trò Tổ trưởng tổ chiến đấu, dẫn dắt đồng đội vượt qua gian nan. Quãng đời quân ngũ của bác là biểu tượng của trách nhiệm và tình đồng đội bền chặt.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Hữu Hoàn, sinh năm 1951 tại thôn Phúc Thọ, nhập ngũ năm 1975 – đúng vào thời điểm đất nước vừa kết thúc cuộc kháng chiến chống đế quốc xâm lược. Tuy hòa bình lập lại, nhưng tình hình an ninh vẫn còn nhiều phức tạp. Bác được biên chế vào đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn chủ lực, làm nhiệm vụ bảo vệ an ninh, truy quét tàn quân và giữ vững địa bàn chiến lược tại khu vực miền Đông Nam Bộ và vùng giáp biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc Trung sĩ, được đơn vị tin tưởng giao giữ chức vụ Tổ trưởng tổ chiến đấu (A trưởng). Với vai trò này, bác trực tiếp chỉ huy một tổ gồm nhiều chiến sĩ trẻ, là người đi đầu trong hành quân, là điểm tựa tinh thần cho anh em trong chiến đấu và sinh hoạt hằng ngày.

Bác kể, những năm đầu sau chiến tranh, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đơn vị thường xuyên hành quân dài ngày trong rừng sâu, ăn cơm độn, ngủ lán tạm, nhiều lúc vừa đi vừa cảnh giới, không được phép lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.“Mình là tổ trưởng, phải đi trước anh em, nguy hiểm cũng phải gánh trước. Nếu mình dao động thì cả tổ không thể vững được.” – bác Hoàn trầm giọng nhớ lại.

Có lần, trong một chuyến hành quân truy quét tại khu rừng rậm giáp biên giới, tổ của bác được giao nhiệm vụ mở đường và cảnh giới cho đội hình phía sau. Trời mưa lớn, đường trơn, tầm nhìn hạn chế. Phát hiện dấu hiệu nghi có địch phục kích, bác lập tức cho tổ dừng lại, triển khai đội hình phòng ngự, báo cáo kịp thời lên cấp trên. Nhờ sự tỉnh táo ấy, đơn vị đã tránh được một tình huống nguy hiểm.“Chỉ cần chậm vài phút thôi, hậu quả không biết sẽ thế nào.”

Không chỉ trong chiến đấu, bác Hoàn còn là người luôn quan tâm đến đời sống của đồng đội. Khi lương thực khan hiếm, bác nhường phần ăn cho chiến sĩ mới. Khi có người mệt, sốt rét rừng, bác thay ca gác để anh em nghỉ ngơi.“Làm chỉ huy, không chỉ cầm súng giỏi mà phải biết lo cho anh em.”

Trong suốt thời gian công tác từ năm 1975 đến năm 1982, bác cùng đơn vị hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao, góp phần giữ vững an ninh vùng trọng điểm sau chiến tranh. Với những đóng góp đó, bác được đơn vị ghi nhận và trao tặng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba, cùng nhiều giấy khen trong quá trình công tác.

Năm 1982, bác Lê Hữu Hoàn xuất ngũ, trở về quê hương Phúc Thọ. Rời quân ngũ, nhưng tác phong kỷ luật, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội vẫn theo bác suốt cuộc đời.

Khi được hỏi về kỷ niệm sâu sắc nhất, bác chỉ nhẹ nhàng nói:“Nhớ nhất là anh em trong tổ. Có người còn trở về, có người nằm lại. Mình sống tiếp là để nhớ và sống cho xứng đáng với họ.”

Câu chuyện về bác Lê Hữu Hoàn không chỉ là ký ức của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ sau về giá trị của hòa bình, của trách nhiệm và của tình đồng đội không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI TỔ TRƯỞNG CHIẾN ĐẤU GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH GIỮA RỪNG SÂU | Câu chuyện thời hoa lửa