Cựu chiến binh

NGƯỜI TỔ TRƯỞNG GIỮ CHỐT Ở TUYẾN BIÊN GIỚI TÂY NAM

Nhập ngũ năm 1986, bác Nguyễn Văn Tiến trở thành người lính trong giai đoạn bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc. Trên tuyến đầu, bác đảm nhiệm chức vụ Tổ trưởng tổ chiến đấu, trực tiếp chỉ huy và bảo vệ chốt ngày đêm. Những kỷ niệm ấy đã hun đúc nên bản lĩnh và trách nhiệm của một người lính Cụ Hồ.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Tiến sinh năm 1967, lớn lên ở thôn Phúc Thọ trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Năm 1986, vừa tròn mười chín tuổi, bác lên đường nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội 602, thuộc Bộ Tư lệnh Hậu cần, làm nhiệm vụ bảo vệ và trực sẵn sàng chiến đấu tại khu vực biên giới Tây Nam, tỉnh An Giang.

Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc trung sĩ, giữ chức vụ Tổ trưởng tổ chiến đấu (A trưởng). Đây là người trực tiếp chỉ huy một tổ gồm nhiều chiến sĩ, chịu trách nhiệm phân công ca gác, tổ chức tuần tra, xử lý tình huống và bảo đảm an toàn tuyệt đối cho chốt.

Bác kể, những ngày đầu nhận nhiệm vụ, mọi thứ đều mới mẻ và đầy thử thách: Mình còn trẻ nhưng đã phải đứng ra chỉ huy anh em. Chỉ cần sơ suất nhỏ là ảnh hưởng cả tổ.”

Một kỷ niệm bác nhớ nhất là những đêm gác kéo dài giữa nắng gió miền biên giới. Ban ngày nắng như thiêu đốt, ban đêm muỗi rừng dày đặc, nhưng chốt không lúc nào được phép bỏ trống. Với cương vị Tổ trưởng, bác luôn là người nhận ca gác khó nhất, để anh em phía sau có thời gian nghỉ ngơi.“Làm A trưởng thì phải gương mẫu trước. Mình không đứng vững thì anh em không yên tâm.” – bác nói.

Có lần, trong một chuyến tuần tra ban đêm dọc tuyến biên giới, tổ của bác phát hiện dấu hiệu bất thường. Bác nhanh chóng ra hiệu dừng đội hình, bố trí anh em vào vị trí an toàn, vừa quan sát vừa báo cáo về chốt.“Lúc đó không nổ súng, nhưng ai cũng căng như dây đàn. Chỉ cần xử lý chậm là nguy hiểm.”

Suốt nhiều giờ liền, tổ chiến đấu bám địa hình trong im lặng. Khi xác định không có nguy cơ xâm nhập, bác mới cho anh em rút về chốt. Đó là một đêm không tiếng súng nhưng đầy áp lực – kỷ niệm mà bác không bao giờ quên trong đời lính.

Những năm tháng ấy, nỗi nhớ nhà luôn thường trực. Quê hương Phúc Thọ xa xôi, thư từ gửi về chậm, có khi vài tháng mới nhận được một lá.“Nhận được thư nhà là quý lắm. Đọc đi đọc lại rồi cất kỹ trong ba lô.” – bác kể, giọng trầm xuống.

Với tinh thần trách nhiệm cao, hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ tuyến biên giới và quản lý tổ chiến đấu trong suốt bốn năm quân ngũ, bác Nguyễn Văn Tiến được đơn vị ghi nhận, trao tặng Huân chương Chiến sĩ Vì sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc hạng Ba, cùng nhiều giấy khen của Bộ Tư lệnh Hậu cần.

Năm 1990, bác xuất ngũ, trở về thôn Phúc Thọ. Chiến trường Tây Nam giờ đã yên bình, nhưng trong ký ức người lính năm xưa, những đêm gác biên giới, những lần chỉ huy anh em giữ chốt vẫn còn nguyên vẹn. Đó là một thời hoa lửa lặng thầm, nơi bác Nguyễn Văn Tiến đã sống trọn trách nhiệm của một Tổ trưởng tổ chiến đấu – người lính giữ bình yên cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn