Người trẻ yêu lịch sử qua những câu chuyện "vết thương thời chiến"
Người trẻ yêu lịch sử qua những câu chuyện "vết thương thời chiến" Đoàn Nhật Quang say sưa nghe người ông là thương binh kể chuyện thời chiến. Thế hệ trẻ hôm nay thấu cảm lịch sử không chỉ qua sách vở, Internet, mà còn qua những ký ức sống động được truyền lại từ chính người thân - những thương binh, liệt sĩ trong gia đình.
Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, Lê Thị Thảo Ngân (SN 2007, xã Núi Thành, TP.Đà Nẵng) lớn lên bên ánh mắt đượm buồn của ông nội- người lính trở về sau chiến tranh và chịu nỗi đau cả cha lẫn anh đều đã hy sinh trong cuộc kháng chiến. Bởi vậy tuổi thơ của Ngân thấm đẫm những câu chuyện lịch sử do ông nội kể lại.
"Từ hồi tôi còn nhỏ, ông nội tôi thường hoài niệm: Những năm 1965, Mỹ thi hành chiến tranh cục bộ, lính Mỹ càn quét lên vùng núi phía Tây của Quảng Nam. Trên mảnh đất Kỳ Trà - căn cứ địa cách mạng - ngày đêm bom cày đạn xới, chúng ngang nhiên đốt nhà, giết hại dân lành một cách man rợ. Phong trào cách mạng trong lòng dân dâng cao. Năm 18 tuổi, anh trai của ông thoát ly đi bộ đội (tiểu đoàn 70) và hy sinh vào cuối năm 1965 tại Mộc Bài (huyện Quế Sơn, tỉnh Quảng Nam cũ). Còn cha của ông là du kích địa phương hy sinh năm 1967. Thời ấy hầu như nhà ai cũng có người ‘vì nước quên thân’. Ông may mắn khi vẫn còn mẹ, còn chị. Gia đình lại tiếp tục hoạt động và hỗ trợ cách mạng bí mật cho tới ngày giải phóng"- Ngân chia sẻ.

Những tấm bằng Tổ quốc ghi công dành cho người thân là lời nhắc nhở Lê Thị Thảo Ngân không quên sự hy sinh xương máu của thế hệ cha ông. Câu chuyện lịch sử của ông là nguồn cảm hứng để Thảo Ngân học tốt môn Lịch sử (điểm trung bình môn Lịch sử lớp 12 là 9,7 và điểm thi tốt nghiệp THPT đạt 9,5.Ngân cũng kể về tuổi thơ của ông nội với những đứa trẻ lớn lên trong chiến tranh. Lúc ấy đi học không có sách vở, bọn trẻ chỉ cầm theo một cây que củi gọt sẵn để viết chữ trên đất, lớp học luôn sẵn sàng chạy bom, trốn lính địch bất kỳ lúc nào. Ông sợ nhất là "Mỹ lết" - cái tên gớm ghiếc được dân ta đặt cho những bọn lính đánh thuê thiện chiến, tàn bạo, hễ thấy người là bắn. Nỗi ám ảnh vẫn hằn sâu về những đứa trẻ cùng ông lên chùa chơi, ngủ lại rồi bị Mỹ dội bom xuống chết hết, chỉ còn mỗi ông sống sót. Ở cái tuổi mà đôi lúc Ngân còn ước ngày mai được nghỉ học một buổi, thì những đứa trẻ thời của ông chỉ mong sao ngày mai được sống tiếp.Trong những tâm sự nghẹn ngào, cô gái nhỏ cứ nhắc hoài "giá như chiến tranh không xảy ra với dân tộc ta mình… có lẽ đến bây giờ ông của em vẫn còn một người anh ruột để bầu bạn, không đau đáu nỗi niềm mất cha từ năm 12 tuổi. Và có lẽ những vết xước từ chiến trường xưa không ám ảnh ông mãi một đời".


