NGƯỜI TRINH SÁT LẤY CÁI CHẾT ĐỂ MỞ ĐƯỜNG CHO CHIẾN THẮNG
Có những con người đã chọn bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ, sẵn sàng đặt sinh mạng của mình sau vận mệnh Tổ quốc.

Đời người có thể ngắn ngủi, nhưng lòng yêu nước và sự hy sinh vì Tổ quốc sẽ sống mãi cùng non sông Việt Nam.
Anh hùng Liệt sĩ Ngô Chí Quốc (1929–1954) chính là một người như thế.
Anh sinh ra tại xã Hiệp Bình, huyện Thủ Đức (nay thuộc TP. Hồ Chí Minh) trong một gia đình ngư dân nghèo, sớm chứng kiến cảnh quê hương chìm trong khói lửa.
Tháng 3 năm 1946, khi mới ngoài mười bảy tuổi, Ngô Chí Quốc tình nguyện nhập ngũ, mang theo lời thề chiến đấu đến cùng vì nền độc lập của dân tộc.
Trên chiến trường Đông Nam Bộ, anh nhanh chóng trở thành một chiến sĩ trinh sát nổi tiếng gan dạ, mưu trí và táo bạo. Những nhiệm vụ mà người khác xem là hiểm nguy, anh luôn là người xung phong nhận trước.
Năm 1947, giữa lúc lực lượng kháng chiến vô cùng thiếu vũ khí, anh tham gia thu hồi vũ khí của quân Nhật trên sông Sài Gòn, góp phần bổ sung nguồn trang bị quý giá cho bộ đội tiếp tục chiến đấu.
Năm 1949, trong trận tập kích đồn Lái Thiêu, anh trực tiếp chỉ huy một mũi tiến công, dũng cảm vượt qua nhiều lớp rào phòng thủ, áp sát cứ điểm và sử dụng lựu đạn tiêu diệt nhiều hỏa điểm của địch, mở đường cho đơn vị giành thắng lợi.
Nhưng ý chí thép của anh được thể hiện rõ nhất trong trận Cầu Đinh năm 1952. Bị quân địch bắt giữ và tra tấn dã man, anh vẫn tuyệt đối không khai báo nửa lời. Mọi cực hình đều không thể khuất phục được người chiến sĩ cách mạng. Sau đó, anh còn tìm cách vượt ngục, đưa nhiều đồng đội trở về đơn vị an toàn, tiếp tục cầm súng chiến đấu.
Ngày 1 tháng 6 năm 1954, trong trận Cầu Đinh lần thứ hai, Ngô Chí Quốc bị thương rất nặng. Máu thấm đỏ chiến trường nhưng anh vẫn đứng dậy, hô vang khẩu lệnh xung phong, thu hút hỏa lực của quân địch để đồng đội đánh thẳng vào cứ điểm.
Anh đã anh dũng ngã xuống giữa làn đạn, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần tạo nên thắng lợi của đơn vị. Đó là hình ảnh bất tử của một người lính sẵn sàng lấy chính thân mình làm lá chắn cho đồng đội và cho Tổ quốc.
Trong suốt chín năm kháng chiến chống thực dân Pháp, anh đã tham gia hơn 100 trận đánh lớn nhỏ, lập nhiều chiến công xuất sắc, tiêu diệt nhiều sinh lực địch và thu nhiều vũ khí phục vụ kháng chiến.
Với những cống hiến đặc biệt to lớn, ngày 7/5/1956, anh được truy tặng: Huân chương Quân công hạng Nhì, Danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân
Hôm nay, tên Ngô Chí Quốc được đặt cho nhiều tuyến đường và trường học tại Thành phố Hồ Chí Minh. Đó không chỉ là một cái tên trên tấm biển, mà còn là lời nhắc nhở các thế hệ mai sau về một người chiến sĩ đã hiến trọn tuổi thanh xuân, lòng trung thành và cả cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.



