Khác

Người trinh sát trong rừng Việt Bắc

Tôi là một trinh sát trong những năm kháng chiến chống Pháp ở chiến khu Việt Bắc. Công việc của tôi không phải xông pha trận địa như các chiến sĩ khác, mà là lặng lẽ đi trước, dò đường, quan sát và báo tin. Những ngày ấy, rừng Việt Bắc vừa là nơi che chở, vừa đầy nguy hiểm. Cây rừng rậm rạp, sương mù dày đặc, có những lúc đi cả ngày không thấy ánh mặt trời. Một lần, tôi được giao nhiệm vụ theo dõi một đơn vị địch đang chuẩn bị hành quân. Tôi phải đi một mình, không được gây tiếng động, không đ

Thái Nguyên16/04/2026Dương Phúc Lâm (Liên Đội Th Lương Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một trinh sát trong những năm kháng chiến chống Pháp ở chiến khu Việt Bắc. Công việc của tôi không phải xông pha trận địa như các chiến sĩ khác, mà là lặng lẽ đi trước, dò đường, quan sát và báo tin.

Những ngày ấy, rừng Việt Bắc vừa là nơi che chở, vừa đầy nguy hiểm. Cây rừng rậm rạp, sương mù dày đặc, có những lúc đi cả ngày không thấy ánh mặt trời.

Một lần, tôi được giao nhiệm vụ theo dõi một đơn vị địch đang chuẩn bị hành quân. Tôi phải đi một mình, không được gây tiếng động, không được để lộ dấu vết.

Tôi bò qua từng bụi cây, nằm im hàng giờ chỉ để quan sát. Có lúc, lính địch đi ngang qua rất gần, tôi nín thở, tim đập mạnh đến mức tưởng như chúng có thể nghe thấy.

Đêm xuống, rừng trở nên lạnh và đáng sợ. Tiếng côn trùng, tiếng lá rơi… khiến tôi luôn cảnh giác. Nhưng tôi biết, nếu mình hoàn thành nhiệm vụ, bộ đội ta sẽ tránh được nguy hiểm.

Sau hai ngày theo dõi, tôi phát hiện địch sẽ tấn công vào một con đường mà bộ đội ta thường đi qua. Ngay lập tức, tôi phải quay về báo tin.

Con đường trở về càng nguy hiểm hơn. Tôi phải đi nhanh nhưng vẫn phải giữ bí mật. Có lúc tôi trượt chân xuống dốc, tay bị xước chảy máu, nhưng vẫn cố đứng dậy tiếp tục chạy.

Khi về đến đơn vị, tôi báo cáo đầy đủ tình hình. Nhờ thông tin đó, bộ đội ta đã kịp thời thay đổi kế hoạch, tránh được cuộc phục kích của địch.

Vài ngày sau, chúng tôi tổ chức phản công và giành chiến thắng.

Chỉ huy vỗ vai tôi và nói:
– Công của cậu rất lớn!

Tôi chỉ cười. Vì tôi biết, trong chiến tranh, mỗi người một nhiệm vụ. Dù là người cầm súng hay người đi trước trong im lặng, tất cả đều góp phần vào chiến thắng chung.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người trinh sát trong rừng Việt Bắc | Câu chuyện thời hoa lửa