NGƯỜI TRỞ LẠI BẾN SÔNG
Ông Lâm trở lại bến sông sau gần sáu mươi năm.
Ngày trẻ, ông từng đứng ở đó trước khi lên đường.
Mẹ đưa ông ra.
Bà không khóc.
Chỉ dặn khi nào có thể thì trở về.
Ông đã trở về.
Nhưng mẹ không còn.
Bến sông ngày ấy chỉ có một bến nhỏ và vài chiếc thuyền.
Bây giờ có cầu lớn.
Hai bên bờ có nhiều nhà.
Ông đứng nhìn dòng nước.
Người cháu đi cùng hỏi ông đang nhớ điều gì.
Ông nói nhớ buổi sáng mẹ đưa ông ra đây.
Mẹ mang theo một túi vải.
Trong đó có ít cơm và một chiếc khăn.
Bà đưa cho ông.
Ông không nhận ngay vì sợ mẹ khóc.
Nhưng mẹ chỉ nói cầm lấy.
Ông cầm.
Rồi đi.
Đó là lần cuối ông nhìn thấy mẹ.
Sau nhiều năm, ông đã trở lại.
Ông không tìm được chính xác chỗ hai mẹ con từng đứng.
Nhưng ông biết nó ở đâu đó trên bờ sông này.
Ông lấy từ túi áo một ít đất.
Đặt xuống bên mép nước.
Ông nói mẹ ơi, con về rồi.
Người cháu đứng phía sau, không nói gì.
Một lúc lâu, ông quay lại.
Ông bảo đi thôi.
Hai ông cháu bước lên con đường mới.
Phía sau họ, dòng sông vẫn chảy.
Bến cũ đã thay đổi.
Nhưng lời dặn của người mẹ vẫn còn nguyên trong ký ức người con.
Có những cuộc trở về không còn người để đón.
Nhưng vẫn rất cần được thực hiện.
Bởi đôi khi, con người trở về không phải để gặp một ai đó.
Mà để nói với quá khứ rằng mình đã giữ lời.



