NGƯỜI TRỞ VỀ MUỘN
Nam không phải là người đầu tiên trở về. Nhưng anh là người trở về muộn nhất. Khi chiến tranh kết thúc, anh bị lạc đơn vị. Sống nhiều năm trong rừng. Đến khi tìm được đường về… mọi thứ đã khác. Người thân không còn. Làng xóm đổi thay. Anh trở thành một người xa lạ trên chính quê hương mình. Một ngày, anh gặp Minh và Hòa. “Anh cũng từ chiến trường về?” – Minh hỏi. Nam gật. Họ ngồi với nhau. Không cần nói nhiều. Ba con người. Ba câu chuyện. Nhưng cùng một nỗi mất mát. Nam kể về những người anh từng gặp. Trong đó có một cái tên: “Khải.” Minh sững lại. “Anh biết Khải?” – anh hỏi. Nam gật: “Cậu ấy cứu tôi một lần.” Minh cúi đầu. Những sợi dây vô hình bắt đầu nối lại. Tối hôm đó, họ ngồi bên một ngọn lửa. Không ai nói. Nhưng tất cả đều hiểu: Họ không còn là những người sống sót đơn lẻ. Họ là những người mang theo ký ức của nhau.


