NGƯỜI TRỞ VỀ – PÁC BÓ GỌI MÙA XUÂN Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc và trực tiếp lãnh đạo cách mạng (1941)
Ngày 28/1/1941, sau 30 năm bôn ba, Nguyễn Ái Quốc vượt cột mốc 108 trở về Tổ quốc và chọn Pác Bó, Cao Bằng làm nơi hoạt động cách mạng. Trong cuộc sống giản dị, thiếu thốn giữa núi rừng, Người vẫn miệt mài nghiên cứu, làm việc, đào tạo cán bộ và trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng. Tháng 5/1941, Người chủ trì Hội nghị Trung ương 8, xác định nhiệm vụ giải phóng dân tộc là trọng tâm và quyết định thành lập Mặt trận Việt Minh. Từ Pác Bó, lực lượng cách mạng được xây dựng, phong trào cứu quốc được mở rộng, tạo nền tảng cho cuộc Tổng khởi nghĩa năm 1945. Sự trở về của Nguyễn Ái Quốc đánh dấu một bước ngoặt quan trọng, đưa cách mạng Việt Nam bước vào giai đoạn chuẩn bị trực tiếp cho ngày độc lập. Pác Bó trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí vượt qua gian khổ và niềm tin vào sức mạnh nhân dân, góp phần mở đường đến mùa Thu độc lập năm 1945.

NGƯỜI TRỞ VỀ – PÁC BÓ GỌI MÙA XUÂN
Nguyễn Ái Quốc trở về Tổ quốc và trực tiếp lãnh đạo cách mạng (1941)
Có những cuộc trở về chỉ là trở về với một mái nhà.
Nhưng có một cuộc trở về đã làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.
Đó là ngày một người con sau 30 năm xa Tổ quốc trở về.
Ba mươi năm…
Một khoảng thời gian đủ để một thế hệ lớn lên.
Đủ để những mái tóc xanh trở thành bạc trắng.
Đủ để một người đi từ tuổi thanh xuân đến tuổi trung niên.
Nhưng trong trái tim người ra đi năm ấy, hình bóng quê hương chưa bao giờ phai nhạt.
Đó là Nguyễn Ái Quốc.
Người đã ra đi từ năm 1911 với một khát vọng cháy bỏng: tìm con đường cứu nước.
Ba mươi năm bôn ba qua nhiều quốc gia, nhiều châu lục.
Ba mươi năm hoạt động cách mạng.
Ba mươi năm chịu đựng gian khổ, hiểm nguy.
Và giờ đây…
Người trở về.
NGÀY 28 THÁNG 1 NĂM 1941 – BƯỚC CHÂN TRỞ VỀ
Ngày 28 tháng 1 năm 1941, Nguyễn Ái Quốc vượt qua cột mốc 108 trên biên giới Việt Nam – Trung Quốc để trở về Tổ quốc.
Sau bao nhiêu năm xa quê, Người đã đứng trên mảnh đất Việt Nam.
Pác Bó – Cao Bằng là nơi Người đặt chân đầu tiên khi trở về.
Có lẽ giây phút ấy không có những tiếng reo hò.
Không có đoàn người đông đúc.
Không có cờ hoa.
Chỉ có núi rừng biên giới, những con đường nhỏ và một người chiến sĩ cách mạng trở về sau ba mươi năm xa cách.
Nhưng đối với Người, đó là một khoảnh khắc thiêng liêng.
Đất nước vẫn còn nghèo.
Nhân dân vẫn đang chịu cảnh áp bức.
Kẻ thù vẫn đang thống trị.
Nhưng Người đã trở về.
Và từ giây phút ấy, cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc bước vào một giai đoạn mới.
PÁC BÓ – NƠI NGƯỜI BẮT ĐẦU NHỮNG NGÀY THÁNG MỚI
Pác Bó là một vùng núi non hiểm trở của Cao Bằng.
Nhưng nơi đây lại trở thành căn cứ hoạt động quan trọng của cách mạng.
Người sống trong hang đá.
Làm việc bên bờ suối.
Bữa ăn chỉ có cháo ngô, rau măng và những thức ăn dân dã.
Cuộc sống thiếu thốn đủ điều.
Nhưng công việc thì chưa bao giờ thiếu.
Mỗi ngày, Người nghiên cứu tình hình đất nước, gặp gỡ cán bộ, làm việc với đồng bào và trực tiếp chỉ đạo phong trào cách mạng.
Giữa núi rừng Pác Bó, Người viết:
“Sáng ra bờ suối, tối vào hang,
Cháo bẹ, rau măng vẫn sẵn sàng.”
Hai câu thơ giản dị.
Nhưng phía sau sự giản dị ấy là một tinh thần thép.
Một ý chí lớn.
Một niềm tin không lay chuyển:
Đất nước nhất định phải được độc lập.
HỘI NGHỊ TRUNG ƯƠNG 8 – QUYẾT ĐỊNH CHO VẬN MỆNH DÂN TỘC
Tháng 5 năm 1941, tại Pác Bó, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị Trung ương lần thứ 8.
Đây là một hội nghị có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với cách mạng Việt Nam.
Trong bối cảnh đất nước đang chịu ách thống trị của thực dân và phát xít, nhiệm vụ giải phóng dân tộc được đặt lên hàng đầu.
Hội nghị quyết định thành lập Mặt trận Việt Nam Độc lập Đồng minh – Việt Minh, nhằm tập hợp rộng rãi các tầng lớp nhân dân vào cuộc đấu tranh giành độc lập.
Đó là một quyết định có tầm nhìn chiến lược.
Bởi Người hiểu rằng:
Muốn giành độc lập, phải tập hợp được sức mạnh của toàn dân.
Không phân biệt giàu nghèo.
Không phân biệt dân tộc.
Không phân biệt tầng lớp.
Chỉ cần cùng chung một khát vọng:
Độc lập cho Tổ quốc.
Từ Pác Bó, lời kêu gọi đoàn kết bắt đầu lan rộng.
Các tổ chức cứu quốc được xây dựng.
Lực lượng cách mạng được củng cố.
Cán bộ được đào tạo.
Căn cứ địa cách mạng từng bước được hình thành.
Những hạt giống của một cuộc tổng khởi nghĩa trong tương lai bắt đầu được gieo xuống.
TỪ PÁC BÓ ĐẾN MÙA THU ĐỘC LẬP
Những gì diễn ra ở Pác Bó năm 1941 có thể chưa phải là một chiến thắng.
Chưa có ngày độc lập.
Chưa có những lá cờ đỏ tung bay trên khắp đất nước.
Nhưng lịch sử đôi khi bắt đầu từ những điều rất âm thầm.
Một hội nghị trong một căn cứ giữa núi rừng.
Một quyết định thành lập một mặt trận.
Một lớp cán bộ được đào tạo.
Một tổ chức cứu quốc được xây dựng.
Một người dân được thức tỉnh.
Một thanh niên quyết định đứng lên.
Từng chút một…
Lực lượng cách mạng được hình thành.
Từng bước một…
Niềm tin của nhân dân được khơi dậy.
Và từng ngày…
Một mùa xuân lớn của dân tộc được chuẩn bị.
NGƯỜI TRỞ VỀ KHÔNG CHỈ ĐỂ SỐNG TRÊN QUÊ HƯƠNG
Ba mươi năm trước, Nguyễn Tất Thành ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ba mươi năm sau, Nguyễn Ái Quốc trở về.
Người đã đi qua nhiều đất nước.
Đã trải qua biết bao gian khổ.
Đã tìm thấy con đường cách mạng.
Đã xây dựng tổ chức.
Đã chuẩn bị đội ngũ cán bộ.
Và giờ đây, Người trở về để trực tiếp cùng dân tộc bước vào cuộc đấu tranh quyết định.
Người không trở về để tìm một cuộc sống bình yên.
Người trở về để đánh thức sức mạnh của cả một dân tộc.
Người hiểu rằng:
Một cá nhân dù tài giỏi đến đâu cũng không thể tự mình làm nên lịch sử.
Chỉ có nhân dân mới là sức mạnh quyết định.
Vì thế, Người đặt niềm tin vào nhân dân.
Tổ chức nhân dân.
Đoàn kết nhân dân.
Và chuẩn bị cho nhân dân đứng lên giành lấy quyền làm chủ vận mệnh của mình.
LỜI KẾT – TỪ CỘT MỐC 108 ĐẾN MÙA THU 1945
Kính thưa quý vị!
Ngày 28 tháng 1 năm 1941, một người trở về qua cột mốc 108.
Đó là một bước chân rất nhỏ trên con đường núi.
Nhưng bước chân ấy đã mở ra một chặng đường lớn của lịch sử.
Từ Pác Bó…
Đến những bản làng.
Từ những lớp huấn luyện…
Đến những đội quân cách mạng.
Từ những người dân yêu nước…
Đến một lực lượng cách mạng ngày càng lớn mạnh.
Và cuối cùng, tất cả đã hội tụ trong mùa Thu năm 1945.
Nhưng để có mùa Thu ấy, dân tộc đã phải trải qua biết bao tháng năm chuẩn bị.
Có những con người đã hy sinh mà chưa kịp nhìn thấy ngày độc lập.
Có những người đã chiến đấu trong âm thầm.
Có những người đã chịu tù đày, tra tấn.
Có những người đã gửi lại tuổi thanh xuân giữa núi rừng.
Và trong những năm tháng ấy, Pác Bó trở thành một biểu tượng.
Biểu tượng của niềm tin.
Biểu tượng của ý chí.
Biểu tượng của lòng yêu nước.
Ba mươi năm xa Tổ quốc, Người trở về không mang theo vàng bạc hay quyền lực.
Hành trang của Người chỉ là một trái tim yêu nước, một lý tưởng cách mạng và niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh của nhân dân.
Từ cột mốc 108 năm ấy, một câu chuyện mới bắt đầu.
Một câu chuyện mà mỗi trang đều được viết bằng mồ hôi, nước mắt và máu của biết bao người con đất Việt.
Để rồi bốn năm sau…
Mùa Thu năm 1945 bừng sáng.
Nhân dân Việt Nam đứng lên giành chính quyền.
Và ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại Quảng trường Ba Đình, Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Nhìn lại chặng đường ấy, chúng ta càng hiểu:
Không có mùa Thu lịch sử năm 1945 nếu không có những năm tháng âm thầm chuẩn bị từ Pác Bó.
Không có ngày độc lập nếu không có những bước chân trở về.
Và không có một dân tộc đứng lên làm chủ vận mệnh nếu không có những con người dám hy sinh cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Pác Bó – nơi Người trở về.
Pác Bó – nơi ngọn lửa cách mạng được thắp sáng.
Pác Bó – nơi những hạt giống độc lập được gieo xuống.
Để rồi từ nơi núi rừng ấy…
một mùa Thu độc lập đã đến với dân tộc Việt Nam.
Đó chính là một trong những trang đẹp nhất của “Thời hoa lửa” – nơi những con người bình dị đã viết nên những điều phi thường bằng lòng yêu nước, niềm tin và sự hy sinh.



