NGƯỜI TRỞ VỀ SAU HAI LẦN “CHẾT
Ông từng “chết” hai lần.
Lần đầu là trong hồ sơ đơn vị. Sau một trận đánh ác liệt năm 1972, ông mất liên lạc. Đồng đội tìm không thấy. Tên ông được đưa vào danh sách hy sinh.
Gia đình nhận giấy báo tử.
Bàn thờ được lập.
Mọi thứ kết thúc.
Nhưng thực tế, ông không chết. Ông bị thương nặng, được một đơn vị khác cứu và chuyển về tuyến sau. Trong thời chiến, việc thất lạc thông tin là điều xảy ra.
Ông sống. Nhưng không thể liên lạc về nhà.
Đến khi khỏe lại, ông tiếp tục ở lại đơn vị mới.
Lần “chết” thứ hai xảy ra sau một trận bom khác. Ông lại mất tích.
Lại một lần nữa, đơn vị báo hy sinh.
Ở quê, gia đình không lập thêm bàn thờ.
Vì họ đã có một.
Năm 1975, ông trở về.
Người đầu tiên nhìn thấy ông là em gái.
Cô đứng sững. Không dám gọi.
Vì người trước mặt giống… nhưng không thể là.
Khi ông bước vào sân, mẹ ông ngồi dậy, nhìn rất lâu.
Rồi hỏi: “Mày… là ai?”
Ông không trả lời ngay.
Chỉ quỳ xuống.
Lúc đó, bà mới khóc.
Không phải vì buồn.
Mà vì không tin nổi mình còn có thể khóc vì điều này.
Sau này, khi nhắc lại, ông chỉ cười:
“Tôi sống… nhưng đã có hai lần người ta tiễn tôi đi.”
Câu nói nhẹ.
Nhưng phía sau là cả một thời… ranh giới sống chết mong manh đến không tưởng.



