Bài viết

Người trở về trong chiều không tiếng gọi

Hà Tĩnh21/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, làng nhỏ nằm im trong ánh nắng nhạt. Con đường đất dẫn vào làng vẫn vậy, phủ một lớp bụi mỏng sau nhiều năm không ai chăm chút.

Anh đứng ở đầu làng rất lâu trước khi bước vào. Không phải vì không biết đường, mà vì không chắc mình có còn thuộc về nơi này nữa hay không.

Ngày anh đi, mọi thứ còn nguyên vẹn. Những tiếng gọi nhau buổi chiều, tiếng trẻ con chạy ngoài sân, tiếng mẹ gọi anh vào ăn cơm. Tất cả như vẫn còn ở đâu đó, nhưng không còn hiện diện trước mắt.

Anh bước chậm. Mỗi bước chân như chạm vào một ký ức. Có những người anh từng gặp trên con đường này, giờ không còn. Có những ngôi nhà đã thay đổi, nhưng vẫn giữ lại hình dáng quen thuộc.

Khi đến trước cổng nhà, anh dừng lại. Cánh cửa gỗ cũ vẫn khép hờ như ngày nào. Anh không gõ ngay. Chỉ đứng đó, nhìn vào khoảng sân nhỏ.

Mẹ anh bước ra. Bà không nhận ra ngay. Chỉ nhìn anh, như cố tìm một điều gì đó quen thuộc.

Rồi ánh mắt bà dừng lại.

Không có tiếng gọi lớn. Không có sự vội vàng.

Chỉ là một bước tiến gần hơn. Một bàn tay run run chạm vào vai anh.

“Con… về rồi?”

Anh gật đầu. Không nói được gì.

Khoảnh khắc ấy kéo dài, không ai muốn phá vỡ.

Nhưng rồi, anh nhận ra—
mình không còn là người đã từng rời đi.

Những gì anh mang về không chỉ là thời gian đã qua,
mà là những khoảng trống không thể lấp đầy.

Tối hôm đó, cả nhà ăn cơm cùng nhau. Mọi thứ giản dị, nhưng không còn như trước. Có những câu chuyện không được kể. Có những khoảng lặng không ai giải thích.

Anh nhìn quanh. Ngôi nhà vẫn vậy. Nhưng anh biết, có những thứ không thể trở lại nguyên vẹn.

Và anh hiểu:
trở về không phải là quay lại điểm cũ,
mà là học cách sống trong một thực tại đã thay đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn