NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ IM LẶNG
Trong đơn vị, không ai biết nhiều về Hòa.
Anh ít nói, luôn làm việc lặng lẽ. Trong những buổi nghỉ hiếm hoi, khi mọi người kể chuyện gia đình, Hòa chỉ ngồi nghe, đôi khi mỉm cười rất nhẹ.
Có người hỏi:
“Anh không nhớ nhà sao?”
Hòa trả lời ngắn gọn: “Có.”
Rồi thôi.
Chỉ có Tuấn – người thân nhất với anh – biết rằng, trước khi nhập ngũ, Hòa đã mất cả gia đình trong một trận bom. Ngôi nhà nhỏ của anh không còn, chỉ còn lại một khoảng đất trống.
Có lẽ vì vậy mà anh chọn im lặng.
Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng. Địch tấn công liên tục. Trận đánh kéo dài nhiều ngày.
Trong một đợt xung phong, Tuấn bị thương nặng, nằm giữa khoảng trống.
“Đừng ra!” – Tuấn hét khi thấy Hòa định lao tới.
Khoảng trống ấy đầy nguy hiểm.
Nhưng Hòa vẫn đi.
Anh bò từng chút một, bất chấp đạn bay trên đầu. Mỗi mét tiến lên là một lần đối mặt với cái chết.
Cuối cùng, anh kéo được Tuấn về.
Khi về đến nơi, Hòa ngã xuống, kiệt sức.
Tuấn nắm tay anh:
“Sao anh liều vậy?”
Hòa nhìn xa xăm, giọng trầm:
“Vì tôi không muốn mất thêm ai nữa.”
Câu nói ấy khiến Tuấn im lặng.
Đó là lần đầu tiên Hòa nói nhiều như vậy.
Sau trận đó, mọi người nhìn Hòa bằng ánh mắt khác.
Không còn là một người lặng lẽ.
Mà là một người mang theo quá khứ nặng nề, nhưng vẫn chọn đứng lên.
Chiến tranh kết thúc.
Ngày trở về, mọi người háo hức nói về gia đình, về quê hương.
Hòa không nói gì.
Anh trở lại nơi từng là nhà mình. Chỉ còn một khoảng đất trống, cỏ mọc um tùm.
Anh đứng đó, rất lâu.
Rồi anh bắt đầu dọn dẹp.
Người trong làng thấy vậy, đến giúp. Họ dựng lại một căn nhà nhỏ.
Một đứa trẻ hỏi:
“Chú ở đây một mình à?”
Hòa nhìn nó, rồi gật đầu.
Đứa trẻ cười:
“Vậy tụi cháu sẽ qua chơi với chú.”
Hòa không trả lời, nhưng ánh mắt dịu lại.
Có lẽ, anh không còn một gia đình như trước.
Nhưng anh vẫn còn tương lai.
Và lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn hoàn toàn im lặng nữa.



