Người Trở Về Từ Lửa
Hành trình sống sót kỳ diệu giữa chiến trường.
Ngày anh trở về, cả làng đứng lặng. Không phải vì họ không nhận ra anh, mà vì người trước mặt họ đã khác quá nhiều. Một bên tay anh không còn nguyên vẹn, bước đi khập khiễng, khuôn mặt hằn những vết sẹo như những dấu tích không thể xóa của chiến tranh.
Mẹ anh là người đầu tiên chạy ra. Bà ôm chầm lấy anh, không nói được lời nào, chỉ khóc. Anh đứng đó, lúng túng như một đứa trẻ, không biết phải làm gì ngoài việc khẽ vỗ vào lưng mẹ.
Những ngày đầu, anh gần như không ra khỏi nhà. Tiếng động lớn khiến anh giật mình. Đêm đến, anh thường bật dậy, mồ hôi ướt đẫm, mắt mở to như vẫn đang ở giữa trận chiến. Mẹ anh chỉ biết ngồi bên, lặng lẽ nắm tay.
Người làng mang đến gạo, mang đến lời hỏi han. Họ gọi anh là “người sống sót”. Nhưng anh biết, có những phần của mình đã nằm lại nơi chiến trường.
Một buổi chiều, đứa bé con của hàng xóm chạy sang, nhìn anh tò mò rồi cười. Nụ cười trong veo ấy khiến anh khựng lại. Lâu lắm rồi anh mới thấy một thứ gì đó không nhuốm màu ký ức.
Anh bắt đầu ra ngoài nhiều hơn. Tập đi lại, tập làm những việc nhỏ. Mỗi bước đi đều khó khăn, nhưng cũng là một bước rời xa quá khứ.
Một ngày, anh đứng giữa cánh đồng, nhìn lúa non xanh mướt. Gió thổi qua, mang theo mùi đất mới. Anh nhắm mắt lại.
Lần đầu tiên, anh không nghe thấy tiếng bom.



