NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ VÒNG TRÒN BẤT TỬ
Sau ngày 14 tháng 3 năm 1988, có những người lính đã trở về từ Gạc Ma. Nhưng với họ, trở về không có nghĩa là kết thúc. Bởi phía sau họ là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa biển khơi.

Những người lính sống sót mang theo trong ký ức hình ảnh của một buổi sáng không thể nào quên. Họ nhớ từng gương mặt. Nhớ từng tiếng gọi nhau giữa sóng gió. Nhớ những người đồng đội chỉ vài phút trước còn đứng bên cạnh mình.
Rồi tất cả biến mất trong tiếng súng và biển cả.
Có người trở về với thân thể mang thương tích.
Có người trở về sau những tháng ngày bị giam giữ.
Nhưng vết thương lớn nhất lại nằm trong ký ức.
Đó là nỗi đau của người sống khi phải chứng kiến đồng đội hy sinh.
Nhiều năm sau, khi nhắc lại Gạc Ma, những cựu binh ấy vẫn không quên tên đồng đội. Có người nhớ rõ quê quán, ngày nhập ngũ, tính cách của từng người. Có những câu chuyện tưởng như rất nhỏ, nhưng được họ gìn giữ suốt cả cuộc đời.
Họ kể về đồng đội bằng sự trân trọng.
Bởi những người nằm lại năm xưa không chỉ là đồng đội.
Họ là những người anh em.
Là những người đã cùng nhau chia sẻ những ngày tháng gian khổ.
Cùng ăn một bữa cơm.
Cùng đứng dưới nắng biển.
Cùng thực hiện nhiệm vụ.
Và rồi, trong khoảnh khắc sinh tử, họ đã cùng đứng bên nhau.
Những người trở về mang theo ký ức ấy suốt nhiều thập kỷ.
Mỗi khi có dịp gặp lại nhau, họ lại nhắc về những người không còn nữa.
Không phải để khơi lại nỗi đau.
Mà để những người đã hy sinh không bị lãng quên.
Có lẽ, với những người lính Gạc Ma trở về, điều họ mong muốn nhất không phải là sự thương cảm.
Họ chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng, phía sau mỗi dòng tên trong danh sách 64 liệt sĩ là một con người bằng xương bằng thịt.
Một người con.
Một người chồng.
Một người cha.
Một người bạn.
Một người lính đã từng sống, từng cười và từng có những ước mơ rất đỗi bình thường.
Nhưng khi Tổ quốc cần, họ đã đặt nhiệm vụ lên trên tất cả.
Những người trở về hôm nay đã đi qua gần cả một đời người.
Mái tóc đã bạc.
Gương mặt đã in dấu thời gian.
Nhưng trong ánh mắt họ, biển Gạc Ma của năm 1988 dường như vẫn còn đó.
Và những người đồng đội năm xưa vẫn đứng bên nhau.
Một vòng tròn không bao giờ khép lại.
Bởi trong ký ức của những người trở về, 64 người lính ấy vẫn còn sống.
Họ sống trong những câu chuyện được kể lại.
Trong những nén hương tưởng niệm.
Trong lá cờ Tổ quốc tung bay giữa biển trời.
Và trong trái tim của những người Việt Nam hôm nay.
Để rồi mỗi khi tháng Ba trở về, những người lính năm xưa lại hướng về biển.
Họ nhớ đồng đội.
Nhớ Gạc Ma.
Và nhớ một thời tuổi trẻ đã gửi lại nơi đầu sóng.



