NGƯỜI TRỒNG CÂY BÊN GIẾNG
Một chàng trai trẻ từng trồng một cây đa nhỏ cạnh giếng làng. Anh nói với bạn: “Cây lớn lên thì người đi đường có chỗ nghỉ.” Người bạn cười vì lúc ấy cây chỉ cao hơn đầu gối. Sau khi anh lên đường, người dân vẫn tưới nước cho cây. Nhiều năm trôi qua, cây đa lớn nhanh, tán rộng che kín cả khu giếng. Người già thường ngồi dưới gốc cây nghỉ mát, trẻ nhỏ chơi quanh đó. Một người bạn cũ trở về làng và đứng thật lâu trước cây. Ông nói: “Ngày trước cậu ấy trồng.” Một cậu bé hỏi: “Bác ấy trồng thật ạ?” Ông gật đầu. “Ừ, lúc cây còn bé xíu.” Cậu nhìn lên tán cây rộng rồi ngạc nhiên. Không ai biết người thanh niên năm ấy có thể hình dung được cây sẽ lớn đến thế nào. Anh chỉ đơn giản muốn tạo một bóng mát cho người dân. Nhưng những điều nhỏ bé đôi khi lại có sức sống lâu dài. Cây đa tiếp tục lớn, giếng làng vẫn còn, người dân vẫn ngồi dưới bóng cây mỗi chiều. Người trồng cây đã đi xa từ lâu, nhưng bóng mát anh để lại vẫn che chở cho những người chưa từng biết đến anh.



