NGƯỜI TRỒNG CÂY SAU CHIẾN TRANH
Sau ngày trở về, anh không nói nhiều về chiến tranh. Anh chọn trồng cây. Mỗi khoảng đất trống, mỗi bờ rào mới dựng, anh đều trồng thêm một cây xanh. Có người hỏi vì sao anh thích trồng cây đến vậy. Anh chỉ cười: “Ngày trước, đất này toàn hố bom.” Trồng cây là cách anh vá lại những vết thương của đất và của chính mình. Nhiều năm sau, hàng cây lớn lên, che mát cả con đường làng. Người ta nói, đó là con đường của hòa bình. Còn với anh, đó là minh chứng rằng từ thời hoa lửa, con người vẫn có thể g
Sau ngày trở về, anh không nói nhiều về chiến tranh. Anh chọn trồng cây. Mỗi khoảng đất trống, mỗi bờ rào mới dựng, anh đều trồng thêm một cây xanh.
Có người hỏi vì sao anh thích trồng cây đến vậy. Anh chỉ cười: “Ngày trước, đất này toàn hố bom.” Trồng cây là cách anh vá lại những vết thương của đất và của chính mình.
Nhiều năm sau, hàng cây lớn lên, che mát cả con đường làng. Người ta nói, đó là con đường của hòa bình. Còn với anh, đó là minh chứng rằng từ thời hoa lửa, con người vẫn có thể gieo mầm cho tương lai.


