Người Trực Trạm Nước Ngọt Giữa Vùng Biên Giới Khô Hạn
Ông Hồ Văn Quận, sinh năm 1962, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh, khi việc ổn định đời sống và bảo vệ Tổ quốc ở các vùng biên giới vẫn còn nhiều thử thách. Sinh ra ở miền Tây Nam Bộ, ông quen với sông nước, ruộng đồng và cuộc sống lao động giản dị nhưng bền bỉ. Những năm cuối thập niên 1980, ông tham gia công tác hậu cần – phục vụ đời sống tại một đơn vị đóng quân ở khu vực biên giới, nơi điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn. Công việc của ông là quản lý và vận hành trạm nước ngọt, đảm bảo nước sinh hoạt cho bộ đội và các tổ công tác trong khu vực. Ở vùng biên giới ấy, nước sạch là điều vô cùng quan trọng. Mùa khô kéo dài khiến nhiều giếng cạn kiệt, việc tiếp nước phụ thuộc vào trạm bơm và hệ thống chứa tạm. Chỉ cần sự cố nhỏ, cả đơn vị có thể thiếu nước sinh hoạt trong nhiều ngày. Ông Hồ Văn Quận là người trực trạm, thường xuyên kiểm tra máy bơm, đường ống và bể chứa. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự cẩn thận cao, bởi hệ thống máy móc khi đó còn thô sơ, dễ hư hỏng trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Một tình tiết cụ thể được đồng đội nhắc lại xảy ra vào mùa khô năm 1988. Hôm đó, nắng gắt kéo dài nhiều ngày khiến mực nước nguồn giảm mạnh. Đúng lúc trạm đang bơm nước phục vụ sinh hoạt cho đơn vị, máy bơm bất ngờ bị quá tải và ngừng hoạt động giữa trưa nắng. Trong khi toàn đơn vị đang thiếu nước sinh hoạt, sự cố này trở thành tình huống rất cấp bách. Ngay khi phát hiện, ông Hồ Văn Quận lập tức kiểm tra hệ thống. Ông xác định máy bơm bị nóng quá mức và cặn bẩn làm nghẽn đường hút nước. Không chần chừ, ông cùng đồng đội tháo rời bộ phận lọc, vệ sinh ngay tại chỗ dưới cái nắng gay gắt. Có thời điểm, nhiệt độ mặt đất rất cao khiến việc đứng gần máy bơm cũng trở nên khó khăn, nhưng ông vẫn kiên trì xử lý từng chi tiết, vừa sửa vừa hướng dẫn anh em điều chỉnh lại hệ thống dẫn nước tạm thời. Sau một thời gian khắc phục, máy bơm hoạt động trở lại, nước ngọt được đưa lên bể chứa kịp thời, đảm bảo sinh hoạt cho cả đơn vị trong những ngày nắng nóng kéo dài. Một đồng đội năm ấy xúc động kể lại: “Hôm đó nếu anh Quận không sửa kịp máy bơm thì cả đơn vị sẽ thiếu nước sinh hoạt rất khó khăn”. Nhắc về chuyện cũ, ông Hồ Văn Quận chỉ cười hiền: “Hồi đó chỉ nghĩ phải có nước cho anh em dùng, cực mấy cũng phải làm cho máy chạy lại”. Những năm tháng gian khó nơi biên giới đã qua, nhưng hình ảnh người trực trạm nước ngọt giữa nắng gắt vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ như một ký ức đẹp. Điều đáng quý ở ông không nằm ở sự việc lớn lao, mà là sự tận tụy, kiên trì và trách nhiệm trong công việc thầm lặng nhưng thiết yếu. Câu chuyện về ông Hồ Văn Quận là minh chứng rằng trong giai đoạn bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh, có biết bao con người âm thầm cống hiến phía sau tuyến đầu. Chính từ những lần sửa máy bơm giữa trưa nắng, họ đã góp phần giữ vững điều kiện sinh hoạt và sức mạnh cho đơn vị nơi biên cương.


