Bài viết

NGƯỜI TRUNG ĐỘI PHÓ GIỮA LỬA ĐẠN – ANH HÙNG ĐỖ VĂN CHÂU

Gia Lai13/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong kháng chiến chống thực dân Pháp, bên cạnh những trận đánh nổi tiếng còn có những con người âm thầm góp phần giữ vững sức chiến đấu của đơn vị bằng chính lòng quả cảm và tinh thần “vì đồng đội mà sống, vì nhiệm vụ mà xông pha”. Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Đỗ Văn Châu là một trong những tấm gương tiêu biểu như thế.

Sinh năm 1933 tại xã Hạ Bằng, huyện Thạch Thất (Hà Tây cũ), Đỗ Văn Châu tham gia du kích từ rất sớm, khi tuổi đời còn chưa đầy 16. Từ lực lượng địa phương, đồng chí nhanh chóng trưởng thành trong môi trường chiến đấu khắc nghiệt, được biên chế vào bộ đội chủ lực thuộc Đại đoàn 320 – một trong những đơn vị nòng cốt trên chiến trường.

Trong nhiều trận đánh ác liệt ở đồng bằng Bắc Bộ, hình ảnh Đỗ Văn Châu không chỉ gắn với chiến đấu mà còn nổi bật ở vai trò cứu thương, bảo vệ đồng đội giữa mưa bom bão đạn. Ở trận An Bình (Ninh Bình) năm 1952, khi đơn vị mở đột phá khẩu, đồng chí đã dẫn tổ vượt qua tuyến đường độc đạo bị địch khống chế để đưa thương binh về tuyến sau an toàn, bất chấp hỏa lực dày đặc.

Không chỉ một lần, ở trận Trại Chuối (Nam Định), khi đơn vị đã rút lui, Đỗ Văn Châu vẫn quay trở lại chiến trường để tìm và đưa thương binh còn sót lại ra khỏi vòng vây. Hành động ấy thể hiện rõ tinh thần “không bỏ lại đồng đội phía sau” – một phẩm chất cao đẹp của người lính thời chiến.

Trong trận chống càn ở An Đông (Nam Định), giữa thế trận vô cùng ác liệt, khi nhiều cán bộ chiến sĩ hy sinh, Đỗ Văn Châu vừa trực tiếp chiến đấu, vừa đảm nhận nhiệm vụ cứu thương, băng bó, tiếp tế đạn dược. Khi xạ thủ hy sinh, đồng chí đã cầm súng trung liên thay thế, chặn đứng nhiều đợt tấn công của địch, giữ vững trận địa cho đến khi cùng đồng đội đẩy lùi cuộc càn quét.

Dù bị sốt nặng trong một trận hành quân ở Quỳnh Côi (Thái Bình), đồng chí vẫn xin ra trận và tiếp tục lao vào cứu thương dưới làn đạn. Những việc làm ấy không chỉ cứu sống nhiều đồng đội mà còn góp phần giữ vững tinh thần chiến đấu của cả đơn vị.

Từ một chiến sĩ trẻ nơi vùng quê Hạ Bằng, Đỗ Văn Châu đã trở thành người cán bộ Trung đội phó giàu bản lĩnh, luôn có mặt ở những nơi gian khổ nhất, nguy hiểm nhất – nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Với những chiến công và sự hy sinh thầm lặng nhưng cao quý ấy, năm 1956, Đỗ Văn Châu được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – ghi nhận một đời chiến đấu vì đồng đội, vì Tổ quốc trong những năm tháng kháng chiến gian lao.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn