Người Trung Đội Trưởng Của Sư Đoàn 02
Liệt sĩ Đinh Ngọc Tân sinh năm 1935, tại thôn An Đổ, xã Hoài Sơn, huyện Hoài Sơn, tỉnh Nghĩa Bình. Đất Hoài Sơn không giàu, không nổi tiếng, nhưng đã sinh ra con người như vậy thì cũng đủ để tự hào rồi.
Liệt sĩ Đinh Ngọc Tân lớn lên trong thời kỳ đất nước còn đang kháng chiến chống Pháp. Mới mười tám tuổi, ngày 1 tháng 6 năm 1953, liệt sĩ cầm súng nhập ngũ — lúc đó cuộc kháng chiến chín năm đang bước vào giai đoạn cuối, khắp nơi đang dồn sức cho những trận đánh lớn. Liệt sĩ bước vào quân ngũ đúng lúc đất nước cần người nhất. Trải qua kháng chiến chống Pháp rồi bước sang cuộc chiến chống Mỹ, liệt sĩ Đinh Ngọc Tân tích lũy được hơn mười năm kinh nghiệm trận mạc. Từ một người lính mới, liệt sĩ dần trưởng thành và được giao trọng trách Trung đội trưởng thuộc Sư đoàn 02 — một trong những sư đoàn chủ lực của quân đội ta hoạt động tại chiến trường miền Trung và Tây Nguyên. Trung đội trưởng là người trực tiếp dẫn quân vào trận. Không phải ngồi ở sở chỉ huy nhìn bản đồ, không phải đứng xa ra lệnh — mà là người đi đầu, người anh em nhìn vào để biết có nên tiến hay không, có nên giữ hay không. Cái trách nhiệm đó nặng lắm, nhất là trong những trận đánh ác liệt mà Sư đoàn 02 phải đối mặt suốt những năm 1965, 1966.
Năm 1966, chiến tranh đang ở giai đoạn cực kỳ dữ dội. Mỹ đổ thêm quân, mở rộng vùng kiểm soát, liên tục mở các chiến dịch lớn nhằm tiêu diệt lực lượng chủ lực của ta. Sư đoàn 02 liên tục phải chiến đấu, liên tục phải di chuyển, liên tục phải đối phó với những đợt càn quét quy mô lớn có cả máy bay và pháo binh yểm trợ. Ngày 4 tháng 4 năm 1966, trong một trận chiến đấu tại vùng Vĩnh Lộc, Sơn Châu, Sơn Tịnh — liệt sĩ Đinh Ngọc Tân hy sinh. Liệt sĩ ngã xuống trong tư thế của người trung đội trưởng — ở phía trước, cùng với anh em, không phải ở phía sau. Năm đó liệt sĩ ba mươi mốt tuổi. Hơn mười ba năm cầm súng kể từ ngày nhập ngũ năm 1953 — đi qua hai cuộc chiến, sống sót qua bao trận đánh — rồi nằm xuống ở Vĩnh Lộc, Sơn Châu vào một ngày đầu tháng Tư.
Liệt sĩ được an táng ngay tại Vĩnh Lộc, Sơn Châu, Sơn Tịnh — nơi liệt sĩ ngã xuống cũng là nơi liệt sĩ ở lại. Quê nhà Hoài Sơn, Nghĩa Bình cách đó không quá xa về địa lý, nhưng với người lính nằm xuống giữa trận tiền thì khoảng cách đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Mười tám tuổi cầm súng, ba mươi mốt tuổi hy sinh — liệt sĩ Đinh Ngọc Tân đã dành gần như toàn bộ tuổi thanh xuân của mình cho chiến trường. Không có nhiều thời gian để sống cho bản thân, cho gia đình, cho những điều bình thường mà người ta thường mong muốn. Nhưng có lẽ với liệt sĩ, điều đó không quan trọng bằng việc làm tròn nhiệm vụ của người trung đội trưởng — dẫn anh em tiến lên, giữ vững trận địa, không để đồng đội ngã xuống một mình. Và liệt sĩ đã làm được điều đó, đến tận phút cuối cùng.



