Thân nhân liệt sĩ, người có công

NGƯỜI TRUNG SĨ QUẢ CẢM TỪ LÀNG NGỌC LĨNH

Khánh Hòa03/06/2026Lê Lương Huy Trường (Đoàn xã Vạn Hưng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Trần Văn Thạnh sinh năm 1939, tại xã Ngọc Lĩnh, huyện Tĩnh Gia. Lớn lên ở vùng biển miền Trung Thanh Hóa, liệt sĩ quen với cái nắng gió khắc nghiệt, quen với cuộc sống tần tảo của người dân vùng biển. Tuổi thơ của liệt sĩ gắn với cát trắng, với tiếng sóng, với những buổi chiều ngóng thuyền về sau chuyến biển dài. Nhưng đất nước không cho phép tuổi trẻ cứ bình yên mãi như vậy. Ngày 1 tháng 2 năm 1964, liệt sĩ Trần Văn Thạnh nhập ngũ. Năm đó liệt sĩ hai mươi lăm tuổi — cái tuổi đã đủ chín chắn để hiểu chiến tranh không phải trò đùa, nhưng cũng đủ nhiệt huyết để không ngần ngại bước ra khi Tổ quốc cần. Miền Nam đang trong những năm tháng đen tối, Mỹ đổ quân ngày càng nhiều, tiếng súng từ phía Nam vọng ra ngày càng dày hơn — những người thanh niên miền Bắc như liệt sĩ biết rõ mình đang đi về đâu. Liệt sĩ phục vụ trong đơn vị P1 — một đơn vị chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Qua thời gian chiến đấu và rèn luyện, liệt sĩ được phong cấp trung sĩ — không phải cấp bậc cao, nhưng là sự ghi nhận xứng đáng cho người lính đã trải qua trận mạc, đã chứng tỏ được bản lĩnh và sự tin cậy của đồng đội. Trung sĩ trong một đơn vị bộ binh là người lính có kinh nghiệm, thường được giao những nhiệm vụ đòi hỏi sự bình tĩnh và quyết đoán. Không phải chỉ huy lớn, nhưng là chỗ dựa thực sự cho những chiến sĩ trẻ chưa quen mùi trận mạc. Hơn ba năm chiến đấu, từ đầu năm 1964 đến mùa xuân năm 1967 — liệt sĩ Trần Văn Thạnh đã đi qua những tháng ngày dài trên chiến trường miền Nam. Ba năm đó không ai biết liệt sĩ đã trải qua bao nhiêu trận, đã bao nhiêu lần thoát chết, đã ngủ ở bao nhiêu cánh rừng, bao nhiêu lần nhớ quê nhà Ngọc Lĩnh mà không thể về. Ngày 25 tháng 4 năm 1967, liệt sĩ Trần Văn Thạnh hy sinh trong chiến đấu tại tỉnh Phú Yên — vùng đất miền Trung mà những năm đó là chiến trường ác liệt, nơi quân Mỹ và quân đội Sài Gòn liên tục mở các chiến dịch càn quét lớn. Năm đó liệt sĩ hai mươi tám tuổi. Liệt sĩ được an táng tại nghĩa trang của đơn vị — không rõ địa điểm cụ thể, không rõ số mộ. Quê nhà Ngọc Lĩnh ở tận Thanh Hóa, còn liệt sĩ nằm lại đâu đó ở miền Nam, trong một nghĩa trang mà người thân chưa chắc đã biết đường đến. Ba người con của Ngọc Lĩnh — Đậu Văn Chung, Đậu Văn Thân, Trần Văn Thạnh — ba cái tên, ba cuộc đời, ba lần không trở về. Tôi không biết ở xã Ngọc Lĩnh hôm nay còn bao nhiêu gia đình đang mang nỗi đau như vậy, còn bao nhiêu bà mẹ đã khóc cạn nước mắt chờ con. Nhưng tôi biết rằng mảnh đất nhỏ bé ven biển Tĩnh Gia đó đã đóng góp cho đất nước này nhiều hơn những gì người ta thường nhắc đến. Và những người con của Ngọc Lĩnh xứng đáng được nhớ đến — không chỉ bằng những dòng chữ nguệch ngoạc như thế này, mà bằng cả tấm lòng biết ơn của những người đang sống trong hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn