Người tù Côn Đảo và chiếc áo trắng
Năm 1940, tại Côn Đảo, những người tù chính trị phải sống trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Nhà tù thực dân Pháp không chỉ giam giữ họ bằng những bức tường đá mà còn tìm cách bẻ gãy ý chí của những người cách mạng.
Trong số những người từng bị giam tại đây có Võ Thị Sáu, một cô gái quê ở Đất Đỏ, Bà Rịa. Khi bị bắt, chị còn rất trẻ. Sau thời gian bị giam ở nhiều nơi, chị bị đưa ra Côn Đảo và bị kết án tử hình.
Sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, chị Sáu bị đưa đến nơi xử bắn. Người ta kể rằng trên đường đi, chị vẫn bình tĩnh, không chịu khuất phục trước những kẻ đang áp giải mình. Khi đến pháp trường, chị không bịt mắt. Chị yêu cầu được nhìn đất nước lần cuối.
Giữa nơi vốn được dựng lên để gieo nỗi sợ hãi, một cô gái mới ngoài đôi mươi lại bước đi rất đỗi bình thản. Chị cất tiếng hát. Tiếng hát của người con gái Đất Đỏ vang lên giữa buổi sáng Côn Đảo, cho đến khi những loạt súng vang lên.
Võ Thị Sáu hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng câu chuyện về chị không dừng lại ở buổi sáng năm ấy. Từ một người con gái bình thường của vùng đất Đất Đỏ, chị trở thành biểu tượng của lòng yêu nước và sự bất khuất. Ngày nay, mộ Võ Thị Sáu tại Nghĩa trang Hàng Dương, Côn Đảo là nơi nhiều người tìm đến để tưởng nhớ một người đã chọn cái chết chứ không chịu khuất phục.
Có những người sống rất lâu nhưng dấu ấn để lại chẳng bao nhiêu. Cũng có những người chỉ sống một tuổi đời ngắn ngủi, nhưng sự can đảm của họ lại được nhắc nhớ qua nhiều thế hệ. Võ Thị Sáu là một người như thế.



