Cựu chiến binh

Người tuần tra nơi dốc Bẻ Chỏi

Người tuần tra nơi dốc Bẻ Chỏi

Lào Cai10/04/2026Đoàn xã Lâm Thượng (Đoàn xã Lâm Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người tuần tra nơi dốc Bẻ Chỏi – Lý Thông Mộc (thôn Bẻ Chỏi)

Ở thôn Bẻ Chỏi, mỗi khi kể lại những năm tháng chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc, người dân vẫn nhắc đến ông Lý Thông Mộc - người dân quân gan dạ, từng nhiều năm tham gia tuần tra trên những con đường biên giới hiểm trở. Với ông, từng bước chân qua dốc đá, từng đêm dài giữa rừng sâu là những ký ức không thể nào quên.

Ông Lý Thông Mộc sinh năm 1940, lớn lên trong một gia đình nghèo ở thôn Bẻ Chỏi. Từ nhỏ, ông đã quen với việc đi rừng, leo núi, săn bắt nhỏ và chăn trâu trên những sườn đồi dốc đứng.

Những con đường mòn xuyên qua rừng, những con suối nhỏ quanh bản - ông đều thuộc lòng từ khi còn trẻ. Chính điều đó giúp ông trở thành một trong những người phù hợp nhất khi thôn cần lực lượng dân quân tuần tra bảo vệ khu vực biên giới.

Những năm cuối thập niên 1970, khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra, thôn Bẻ Chỏi trở thành một trong những khu vực có vị trí quan trọng.

Nhiều đơn vị bộ đội đi qua thôn, dựng chốt ở các vị trí cao. Những người dân quân như ông Lý Thông Mộc được giao nhiệm vụ tuần tra, nắm tình hình và bảo vệ an toàn cho khu vực.

Một trong những nhiệm vụ khiến ông nhớ mãi là một đêm tuần tra giữa mùa đông.

Hôm ấy, trời rét buốt. Sương mù phủ kín các sườn núi. Đội dân quân của thôn Bẻ Chỏi gồm bốn người, trong đó có ông Mộc, được phân công tuần tra khu vực dốc đá phía sau bản.

Con đường tuần tra là một lối mòn hẹp, quanh co, hai bên là rừng rậm.

Ông đi đầu, tay cầm đèn pin nhỏ, ánh sáng yếu ớt chiếu xuống từng bước chân.

Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá rơi.

Khi đi đến một đoạn dốc cao, ông bất ngờ nghe thấy tiếng động lạ từ phía rừng.

Ông lập tức ra hiệu cho đồng đội dừng lại.

Mọi người nín thở, lắng nghe.

Tiếng động vẫn tiếp tục - như tiếng bước chân dẫm lên lá khô.

Trong khoảnh khắc ấy, tim ông đập nhanh hơn.

Ông nhẹ nhàng tắt đèn pin, ra hiệu cho mọi người ẩn nấp sau những tảng đá lớn.

Một lúc sau, từ trong bóng tối, một bóng người xuất hiện.

Không khí trở nên căng thẳng.

Ông siết chặt khẩu súng trong tay, sẵn sàng ứng phó.

Nhưng khi bóng người tiến lại gần, ông nhận ra đó là một người dân trong bản đang đi tìm trâu bị lạc.

Sau khi xác minh rõ ràng, ông thở phào nhẹ nhõm.

Dù không xảy ra nguy hiểm, nhưng đêm ấy khiến ông hiểu rằng bất kỳ tình huống nào cũng cần phải cảnh giác.

Ngoài nhiệm vụ tuần tra, ông còn tham gia nhiều công việc khác như dẫn đường cho bộ đội, vận chuyển lương thực và hỗ trợ dựng lán trú quân.

Một lần khác, trong một buổi sáng sương mù dày đặc, ông cùng đội dân quân phát hiện một đoạn đường dẫn lên chốt bị sạt lở sau mưa lớn.

Nếu không xử lý kịp thời, việc vận chuyển lương thực lên chốt sẽ bị gián đoạn.

Ông cùng mọi người dùng cuốc và xẻng dọn đất đá, mở lại lối đi.

Công việc kéo dài nhiều giờ liền, tay chân ai cũng mỏi nhừ.

Nhưng khi nhìn thấy đoàn dân công tiếp tục đi qua con đường vừa mở, ông cảm thấy niềm vui khó tả.

Những năm tháng tuần tra biên giới là quãng thời gian gian khổ nhưng đáng nhớ nhất trong cuộc đời ông.

Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông Lý Thông Mộc trở về với cuộc sống thường ngày ở thôn Bẻ Chỏi.

Những năm đầu sau chiến tranh, cuộc sống rất khó khăn. Nhiều nương rẫy bị bỏ hoang, việc sản xuất gặp nhiều trở ngại.

Nhưng với tinh thần của người từng tuần tra nơi dốc đá, ông không nản chí.

Ông cùng gia đình khai hoang thêm đất, trồng lúa, trồng ngô.

Người dân trong thôn Bẻ Chỏi vẫn nhớ hình ảnh ông Mộc - người đàn ông ít nói nhưng luôn kiên cường.

Những buổi tối mùa đông, khi con cháu quây quần bên bếp lửa, ông thường kể lại những đêm tuần tra giữa rừng sâu.

Có lần, đứa cháu hỏi: “Ông có sợ khi đi tuần ban đêm không?”

Ông cười hiền “Sợ chứ. Nhưng giữ bản là trách nhiệm của mình.”

Câu nói ấy giản dị nhưng khiến nhiều người xúc động.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, ông Lý Thông Mộc vẫn giữ thói quen đi quanh bản mỗi buổi sáng, kiểm tra những con đường nhỏ mà ông từng đi qua trong những ngày tuần tra năm xưa.

Ở thôn Bẻ Chỏi, câu chuyện về ông - người tuần tra nơi dốc đá - vẫn được kể lại như một minh chứng cho tinh thần cảnh giác và lòng yêu nước của người dân vùng cao trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn