Bài viết

người vá áo giữa chiến trường (1)

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ
người vá áo giữa chiến trường

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa bom đạn khốc liệt nơi chiến trường, không chỉ có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu mà còn có biết bao con người âm thầm góp sức cho cuộc kháng chiến bằng những công việc giản dị. Họ lặng lẽ sống và cống hiến, để rồi tên tuổi có thể không được nhiều người biết đến nhưng sự hy sinh của họ mãi là một phần đẹp đẽ của thời hoa lửa.

Năm 1972, tại một đơn vị đóng quân gần chiến trường miền Đông Nam Bộ có cô thợ may quân trang tên là Trịnh Thị Xuân. Xuân quê ở Nam Định, sinh ra trong gia đình có nghề may truyền thống. Từ nhỏ, cô đã quen với tiếng máy khâu và những cuộn chỉ đủ màu nằm gọn trong chiếc giỏ tre của mẹ.

Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Xuân cũng muốn trực tiếp ra chiến trường nhưng vì sức khỏe yếu nên được phân công vào tổ may quân trang phục vụ bộ đội.

Dù không cầm súng, cô luôn nghĩ mình cũng đang góp phần nhỏ bé cho đất nước.

Đơn vị của Xuân làm việc trong những căn lán dựng tạm giữa rừng. Công việc hằng ngày là vá áo quần rách, may tăng võng và sửa balô cho chiến sĩ trước mỗi trận hành quân.

Có những bộ quân phục rách tả tơi vì bom đạn và những cuộc băng rừng dài ngày. Xuân thường ngồi thật lâu để khâu lại từng đường chỉ thật chắc chắn.

Cô vẫn hay nói với đồng đội:

“Áo có lành thì các anh mới yên tâm đánh giặc được.”

Mỗi lần chiến sĩ tới nhận lại quân phục đã vá xong, ai cũng quý mến cô gái nhỏ luôn nở nụ cười hiền hậu ấy.

Một buổi chiều mùa khô năm 1972, đơn vị nhận tin có một đại đội chuẩn bị hành quân gấp vào mặt trận. Nhưng sau nhiều ngày chiến đấu, rất nhiều quân phục và tăng võng của bộ đội đã hư hỏng nặng.

Nếu không sửa kịp trong đêm, các chiến sĩ sẽ thiếu đồ dùng khi vào trận.

Xuân cùng tổ may lập tức bắt tay vào làm việc.

Dưới ánh đèn dầu leo lét, tiếng kim khâu lách cách vang lên không ngừng giữa cánh rừng đêm yên tĩnh. Mọi người làm việc suốt nhiều giờ liền, ai cũng mệt lả nhưng không ai muốn nghỉ.

Ngoài trời, tiếng pháo vọng lại từ phía chiến trường nghe ngày một gần.

Gần nửa đêm, một chiến sĩ trẻ mang tới chiếc áo bị rách lớn ở ngực và nói nhỏ:

“Chị vá giúp em nhanh được không? Sáng mai đơn vị em phải đi rồi.”

Xuân nhận chiếc áo, cặm cụi khâu từng đường chỉ thật cẩn thận.

Khi vá xong, cô còn lấy mảnh vải nhỏ thêu kín chỗ rách để chiếc áo chắc hơn. Người chiến sĩ xúc động cầm chiếc áo trên tay rồi cười:

“Nhờ chị vá kỹ thế này chắc em mặc tới ngày hòa bình luôn.”

Nghe câu nói ấy, Xuân chỉ mỉm cười mà không biết rằng đó là lần cuối cùng cô gặp người lính trẻ ấy.

Rạng sáng hôm sau, khi đoàn bộ đội vừa rời đơn vị không lâu thì máy bay địch bất ngờ phát hiện khu lán trại.

Tiếng bom nổ vang dội giữa cánh rừng.

Mọi người vội lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng Xuân chợt nhớ trong lán vẫn còn nhiều quân trang và túi thuốc chưa kịp chuyển đi.

Không chút do dự, cô quay trở lại giữa làn bom để mang chúng ra ngoài.

Đúng lúc ấy, một quả bom rơi xuống rất gần.

Đồng đội chạy tới chỉ còn thấy căn lán đổ sập trong khói bụi mịt mù.

Trịnh Thị Xuân đã anh dũng hy sinh khi mới hai mươi mốt tuổi.

Sau chiến tranh, những người lính từng nhận quân phục do Xuân vá vẫn nhắc về cô bằng sự xúc động sâu sắc. Họ nói rằng giữa chiến trường gian khổ, từng đường kim mũi chỉ của cô không chỉ vá lại những tấm áo rách mà còn gửi gắm cả tình thương và niềm tin cho người lính.

Câu chuyện về người thợ may quân trang năm ấy là hình ảnh đẹp của biết bao con người thầm lặng trong thời hoa lửa — những người không đứng nơi tuyến đầu nhưng vẫn dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những câu chuyện ấy vẫn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, biết ơn những hy sinh của cha anh và sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi thanh xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
người vá áo giữa chiến trường (1) | Câu chuyện thời hoa lửa