Người vá đường
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Con đường xuyên rừng là huyết mạch vận chuyển lương thực và vũ khí ra tiền tuyến. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá. Ban đêm, những người thanh niên xung phong lại lặng lẽ ra đường, san lấp từng hố bom.
Trong đội có anh Lợi, người thợ làm đường trước khi nhập ngũ. Đôi bàn tay vốn quen cầm búa, cầm xẻng nay càng thêm rắn rỏi.
Đêm nào cũng vậy, khi tiếng bom vừa dứt, Lợi là người đầu tiên bước ra hiện trường.
Có người hỏi:
– Sao anh không nghỉ thêm một lát?
Lợi cười:
– Mỗi phút chậm trễ là thêm một đoàn xe phải dừng lại.
Một đêm, sau trận ném bom dữ dội, cả đoạn đường bị cày nát. Đơn vị chỉ còn vài giờ để thông tuyến.
Lợi chia mọi người thành từng nhóm nhỏ, người khiêng đá, người xúc đất, người chặt cây làm nền.
Đến gần sáng, con đường được nối lại.
Đoàn xe đầu tiên lăn bánh qua trong tiếng reo vui của cả đơn vị.
Người lái xe dừng lại, đưa cho Lợi một nắm kẹo còn giữ từ quê.
– Các đồng chí vất vả quá!
Lợi chỉ lấy một viên rồi chia phần còn lại cho đồng đội.
Anh nói:
– Đường thông là phần thưởng lớn nhất rồi.
Sau hòa bình, Lợi trở lại nghề làm đường. Mỗi khi hoàn thành một cây cầu hay một tuyến đường mới, anh đều nhớ đến những đêm vá đường dưới mưa bom năm ấy.
Thông điệp: Có những con đường được xây bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và ý chí của những con người thầm lặng.
⸻



