Bài viết

Người vá đường trong mưa bom

Ninh Bình04/05/2026Phạm Văn Giang (Đoàn xã Khánh Thiện)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi tối, khi câu chuyện tưởng như đã dần lắng lại, bác Dũng – cựu chiến binh từng làm nhiệm vụ trên tuyến đường huyết mạch ở Nghệ An – khẽ lên tiếng. Bác không kể về những trận đánh lớn, mà kể về một công việc thầm lặng, ít ai nhắc đến nhưng lại không thể thiếu trong chiến tranh.

Những năm ấy, tuyến đường qua Nghệ An là con đường quan trọng để vận chuyển lương thực, vũ khí vào chiến trường. Địch thường xuyên ném bom nhằm cắt đứt tuyến chi viện. Nhiệm vụ của bác và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo đường luôn thông suốt.

Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm. Khi bom vừa dứt, cả đội lại nhanh chóng có mặt. Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan, nhưng không ai chần chừ. Người cuốc đất, người xúc đá, người đẩy xe, tất cả làm việc trong im lặng nhưng khẩn trương.

Một đêm mưa lớn, con đường bị đánh phá nặng nề hơn mọi lần. Hố bom sâu, nước mưa đổ vào khiến việc san lấp càng khó khăn. Nhưng phía sau, đoàn xe chở hàng đang chờ, không thể chậm trễ.

“Lúc đó không ai nói với ai câu nào, chỉ cúi đầu làm… vì biết mỗi phút trôi qua đều rất quan trọng,” bác kể.

Trong lúc làm việc, bất ngờ còi báo động vang lên. Máy bay địch quay lại. Cả đội chưa kịp rút hết thì bom đã nổ gần đó. Một đồng đội của bác bị thương, nằm ngay bên mép hố bom.

Bác Dũng cùng vài người khác nhanh chóng kéo anh vào chỗ an toàn, băng bó tạm thời. Nhưng rồi, khi tiếng bom vừa dứt, họ lại quay lại công việc dang dở.

“Không phải vì vô tâm… mà vì nếu không làm xong, cả tuyến đường sẽ tắc,” bác nói, giọng trầm xuống.

Sau nhiều giờ dầm mưa, cuối cùng con đường cũng được vá lại đủ để xe đi qua. Khi đoàn xe đầu tiên lăn bánh trong đêm, ánh đèn chiếu qua khuôn mặt lấm lem bùn đất của những người công binh, ai nấy đều thở phào.

Người đồng đội bị thương sau đó được chuyển đi điều trị, may mắn qua khỏi. Nhưng với bác Dũng, đêm mưa ấy là một ký ức không thể quên.

Bác nhìn các đoàn viên, chậm rãi nói: “Chiến tranh không chỉ có người cầm súng, mà còn có những người giữ cho con đường không bị đứt. Nếu đường tắc, phía trước sẽ gặp khó khăn.”

Một bạn trẻ hỏi bác điều gì khiến bác nhớ nhất, bác mỉm cười: “Là khoảnh khắc đứng bên đường, nhìn đoàn xe đi qua an toàn, dù biết phía sau mình vẫn còn những hố bom chưa kịp lấp hết.”

Câu chuyện khép lại, nhưng hình ảnh những con người âm thầm vá đường trong mưa bom ở Nghệ An vẫn còn đọng lại, như một minh chứng cho sự bền bỉ và tinh thần trách nhiệm trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn