Bài viết

NGƯỜI VÁ LẠI NHỮNG CON ĐƯỜNG

Có những người đi qua chiến tranh mang trên mình vết thương nhìn thấy được, nhưng cũng có những người mang những vết thương âm thầm ở sâu trong tim suốt cả cuộc đời. Tôi muốn kể về cựu thanh niên xung phong Trần Thị Sửu – người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước nhưng lại chọn sống một cuộc đời rất lặng lẽ.

Nghệ An03/07/2026Bùi Thị Vân Trinh (chi đoàn xóm Tân Xuân - xã Tân Châu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên nhân vật: Trần Thị Sửu

Quê quán: xã Thanh Hưng, huyện Thanh Chương, tỉnh Nghệ An

Nơi ở hiện nay: huyện Hưng Nguyên, tỉnh Nghệ An

Thành phần: Cựu Thanh niên xung phong

Dấu ấn đặc biệt: Tham gia lực lượng thanh niên xung phong thời kháng chiến chống Mỹ, bám các tuyến lửa, san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến; sau chiến tranh trải qua nhiều khó khăn, sống một mình nhưng vẫn kiên cường vượt lên cuộc sống.

Cựu thanh niên xung phong tự hào truyền thống, vững tin tương lai

Có những người đi qua chiến tranh mang trên mình vết thương nhìn thấy được, nhưng cũng có những người mang những vết thương âm thầm ở sâu trong tim suốt cả cuộc đời. Tôi muốn kể về cựu thanh niên xung phong Trần Thị Sửu – người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho đất nước nhưng lại chọn sống một cuộc đời rất lặng lẽ.

Khi còn trẻ, bà sinh ra nơi vùng quê Thanh Hưng của huyện Thanh Chương. Đó là thời điểm đất nước chìm trong bom đạn, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên mạnh mẽ trong trái tim của biết bao thanh niên. Cũng như nhiều người trẻ khác, bà Trần Thị Sửu đã gác lại tuổi xuân và bước vào hàng ngũ thanh niên xung phong.

Điều khiến tôi xúc động không phải là những chiến công lớn lao, mà là công việc thầm lặng của bà và đồng đội. Giữa những cung đường đầy khói lửa, nơi bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, họ vẫn ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho xe tiến về phía trước. Tôi tưởng tượng đôi bàn tay của những người thanh niên năm ấy phủ đầy đất đỏ, đôi vai gầy mang theo sức nặng của trách nhiệm và lòng yêu nước.

Có lẽ bà không nghĩ mình là anh hùng. Bà chỉ nghĩ đơn giản rằng nếu con đường bị cắt đứt thì phải nối lại, nếu đất nước cần thì phải góp sức mình.

Nhưng chiến tranh kết thúc không có nghĩa mọi khó khăn cũng kết thúc. Sau những năm tháng khói lửa, bà trở về với cuộc sống đời thường và trải qua nhiều biến cố. Không lập gia đình, sống một mình giữa những năm tháng tuổi già, sức khỏe cũng dần suy giảm theo thời gian. Cuộc đời dường như tiếp tục thử thách người phụ nữ ấy. Nhưng bà vẫn lặng lẽ bước tiếp.

Tôi chợt nhận ra một điều: thời trẻ, bà vá lại những con đường bị bom đạn phá hủy; còn thời bình, bà lại âm thầm vá lại cuộc đời mình sau những mất mát và khó khăn.

Theo tôi, đó mới là sự mạnh mẽ thật sự. Không phải chiến thắng người khác, mà là chiến thắng sự cô đơn, đau đớn và những thử thách của cuộc đời.

Thời gian trôi qua, mái tóc xanh ngày nào giờ đã bạc trắng. Nhưng ngọn lửa của tinh thần thanh niên xung phong năm ấy vẫn chưa bao giờ tắt. Nó vẫn âm thầm cháy trong những con người bình dị như bà Trần Thị Sửu – những người đã dành tuổi xuân cho đất nước mà không đòi hỏi điều gì cho riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn