Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người vác pháo giữa lòng chảo lửa

Đồng chí Bùi Đình Cư sinh năm 1927, quê ở xã Việt Tiến, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ. Từ ngày nhập ngũ (năm 1949) đến năm 1954 đồng chí Bùi Đình Cư liên tục chiến đấu ở Binh chủng Pháo binh, đã trực tiếp tham gia 9 chiến dịch lớn ở Bắc Bộ, chiến dịch nào đồng chí Bùi Đình Cư cũng dũng cảm mưu trí trong chiến đấu, lập nhiều chiến công xuất sắc

An Giang12/04/2026phường đoàn Mỹ Thới (phường đoàn Mỹ Thới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những ngày đất trời Điện Biên Phủ rực cháy, khi từng quả đạn xé toang không gian và từng tấc đất đều nhuộm mùi khói súng, có một người chiến sĩ âm thầm đứng giữa lằn ranh sống – chết, giữ cho tiếng pháo của ta không bao giờ tắt – đó là Bùi Đình Cư. Đêm xuống trên cứ điểm Him Lam, trời tối đặc như mực, mưa dầm quất vào mặt, không ai nhìn rõ mục tiêu. Giữa cái mịt mù ấy, một ánh đèn pin bất chợt lóe lên – không phải để soi đường, mà để chỉ điểm cho pháo. Người cầm đèn chính là ông. Bò sát từng lô cốt, từng lỗ châu mai, mặc cho đạn địch bắn xối xả, ông vẫn bình tĩnh soi sáng mục tiêu, như thể lấy chính mình làm mốc cho hỏa lực. Mỗi lần ánh sáng lóe lên là một lần cái chết cận kề, nhưng cũng là lúc pháo ta giáng xuống chính xác hơn, mở đường cho đồng đội xung phong. Có những lúc hiểm nguy không chờ đợi. Khi trận địa bị lộ, pháo phải di chuyển ngay giữa làn đạn. Không do dự, ông một mình vác cả nòng súng cối nặng hơn trăm ký, chạy giữa lửa đạn, kéo theo ý chí của cả đơn vị. Hình ảnh ấy không chỉ là sức mạnh của một con người, mà là mệnh lệnh không lời khiến đồng đội lập tức lao theo, giữ cho trận địa không bị tê liệt. Trong trận mở màn, khi lệnh pháo kích được ban ra, những quả đạn từ đơn vị của ông dội xuống Him Lam, làm rung chuyển cả lòng chảo. Rồi khi bộ binh bị chặn lại trước cửa mở, chính những loạt đạn chính xác từ súng cối của ông đã dập tắt từng hỏa điểm, mở toang cánh cửa tiến công. Từng hố đạn sâu trở thành bậc thang cho chiến sĩ xung phong, biến lửa đạn thành con đường tiến lên. Đêm tiếp theo, giữa cơn đói rét và mệt mỏi, đơn vị lại hành quân gấp sang Độc Lập. Không kịp ăn, không kịp nghỉ, nhưng khi đến trận địa, những khẩu cối lại gầm lên. Trong bóng tối trước giờ G, ông vẫn cho pháo bắn uy hiếp, như một đòn đánh vào tinh thần địch. Và khi lệnh tiến công phát ra, từng loạt đạn của ông hòa nhịp cùng bước chân xung kích, đẩy quân thù vào tuyệt vọng. Rồi khi chiến thắng vừa kịp vang lên, ông lại dẫn đầu anh em xông vào giữa làn pháo địch, tháo từng khẩu cối còn nóng, vác ra khỏi cứ điểm. Không chỉ đánh giỏi, ông còn mang về cả chiến lợi phẩm ngay trong lúc hiểm nguy vẫn còn rình rập. Suốt những năm tháng ấy, từ Chiến dịch Hoàng Hoa Thám đến Chiến dịch Quang Trung và đỉnh cao là Chiến dịch Điện Biên Phủ, dấu chân của Bùi Đình Cư luôn ở nơi ác liệt nhất – nơi mà mỗi quyết định có thể đổi bằng sinh mạng, nhưng cũng có thể làm nên chiến thắng. Ông không chỉ là người lính pháo binh, mà là ngọn lửa giữ nhịp cho cả trận đánh. Và trong lòng chảo Điện Biên năm ấy, giữa mưa bom bão đạn, hình ảnh người chiến sĩ vác pháo, soi mục tiêu, dẫn đường cho chiến thắng đã trở thành biểu tượng bất diệt của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn