Người có công giúp đỡ cách mạng

Người vận động thanh niên

Lai Châu14/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản nhỏ vùng cao thuộc Lai Châu, ông Lò Văn Phong được bà con nhắc đến như một người “đi không mỏi” trong những năm kháng chiến. Khi ấy, ông còn là một thanh niên trẻ, nhanh nhẹn, hiểu biết và đặc biệt có uy tín trong bản.

Trong thời điểm đất nước cần sức người, sức của cho cách mạng, nhiệm vụ của ông không phải cầm súng ra trận ngay, mà là đi vận động thanh niên trong bản tham gia lực lượng. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng lại vô cùng khó khăn.

Bởi khi đó, nhiều gia đình còn lo sợ. Thanh niên là lao động chính, nếu đi thì ai làm nương, ai nuôi gia đình. Có người do dự, có người từ chối, thậm chí có người né tránh không muốn gặp ông.

Nhưng ông Phong không nản lòng.

Ngày ngày, ông đi từng nhà. Có hôm đi từ sáng sớm đến tận tối muộn mới về. Ông ngồi bên bếp lửa, kiên nhẫn giải thích cho từng gia đình hiểu:
👉 “Đất nước còn khó khăn, nếu mình không góp sức thì ai góp?”

Có lần, một thanh niên trong bản nói thẳng:
“Nhà em nghèo, em đi rồi bố mẹ ai nuôi?”

Ông không trách, chỉ nhẹ nhàng đáp:
👉 “Ai cũng nghĩ vậy thì đất nước này ai giữ? Khi đất nước yên bình, mình mới có cơ hội làm ăn tốt hơn.”

Không chỉ nói, ông còn làm gương. Ông sẵn sàng giúp các gia đình có con em chuẩn bị lên đường: giúp làm nương, sửa nhà, gùi củi, lấy nước… để họ yên tâm.

Dần dần, sự chân thành và kiên trì của ông đã lay động lòng người. Từng người, rồi từng người một, thanh niên trong bản bắt đầu xung phong tham gia.

Ngày tiễn họ lên đường, ông đứng lặng nhìn theo. Trong lòng vừa tự hào, vừa lo lắng. Ông biết, không phải ai cũng có thể trở về.

Sau chiến tranh, nhiều người trong số những thanh niên ấy đã hy sinh. Mỗi lần nhắc lại, ông trầm ngâm rất lâu. Ông nói:
👉 “Họ ra đi vì tin vào lời mình. Mình phải sống sao cho xứng đáng.”

Trở về cuộc sống đời thường, ông tiếp tục là người có uy tín trong bản. Ông vận động thanh niên học chữ, làm kinh tế, giữ gìn bản sắc văn hóa.

Những buổi sinh hoạt bản, ông thường kể lại câu chuyện năm xưa. Không phải để kể công, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay:
👉 “Các cháu không phải cầm súng như trước, nhưng vẫn phải có trách nhiệm với quê hương.”

Giờ đây, khi tuổi đã cao, bước chân không còn nhanh như trước, nhưng tinh thần của ông vẫn như ngày nào. Người dân trong bản vẫn quen hình ảnh ông đi khắp nơi, động viên, nhắc nhở, kết nối mọi người.

Câu chuyện về ông không phải là những chiến công trên chiến trường, mà là những bước chân bền bỉ gieo “hạt giống trách nhiệm” vào lòng thế hệ trẻ.

Ở nơi núi rừng Lai Châu, những con người như ông chính là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại – giữ cho ngọn lửa cách mạng luôn được truyền tiếp, âm thầm nhưng bền vững.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn