Người vẽ bản đồ bằng trí nhớ
Người vẽ bản đồ bằng trí nhớ
Trong đơn vị có một người lính đặc biệt: không mang bản đồ.
Tên anh là Quang.
Anh nói:
“Bản đồ ở đây.”
và chỉ vào đầu.
Anh có thể nhớ từng con suối, từng gốc cây, từng lối mòn.
Một lần, trong đêm tối, đơn vị bị lạc. Bản đồ bị ướt, không dùng được.
Quang dẫn đường.
Anh đi chậm, sờ từng thân cây, nghe tiếng nước, ngửi mùi đất.
Cuối cùng, họ thoát khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau trận đó, ai cũng nể phục.
Nhưng không ai biết, trước mỗi lần dẫn đường, Quang đều nhắm mắt rất lâu.
Một người hỏi:
“Cậu làm gì vậy?”
Quang đáp:
“Nhớ lại những người đã đi qua đây.”
Hóa ra, mỗi con đường anh nhớ… đều gắn với một người đã hy sinh.
Anh không quên đường.
Vì anh không quên họ.



