NGƯỜI VẼ TRANH TRÊN TƯỜNG
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một chàng trai trẻ có năng khiếu vẽ.
Trước khi lên đường, anh từng vẽ một bức tranh nhỏ trên bức tường nhà.
Đó là hình cánh đồng quê và một hàng cây.
Mẹ anh hỏi:
“Con vẽ gì vậy?”
Anh đáp:
“Quê mình.”
Mẹ cười.
Bức tranh ở lại.
Người con không trở về.
Nhiều năm sau, ngôi nhà được sửa.
Gia đình định sơn lại bức tường.
Nhưng người mẹ nói:
“Giữ chỗ này.”
Bức tranh đã phai màu.
Có những nét gần như không còn nhìn rõ.
Nhưng gia đình vẫn giữ.
Sau này, người cháu lấy bức tranh làm cảm hứng để học mỹ thuật.
Cậu tìm hiểu về người chú mà mình chưa từng gặp.
Cậu nhận ra người chú không chỉ là một cái tên trong gia phả.
Ông từng có ước mơ.
Từng thích vẽ.
Từng yêu quê hương.
Cậu quyết định phục chế lại bức tranh.
Khi hoàn thành, cả gia đình đứng nhìn.
Người mẹ lúc ấy đã rất già.
Bà nói:
“Giống ngày con tôi vẽ.”
Bức tranh cũ được giữ lại.
Không phải vì nó đẹp hoàn hảo.
Mà vì trong từng nét vẽ có tuổi trẻ của một người đã đi xa.



