NGƯỜI VIẾT LỊCH TRÊN TƯỜNG
NGƯỜI VIẾT LỊCH TRÊN TƯỜNG
Tháng Tư năm 1975, trong một ngôi làng nhỏ nằm ven chiến trường miền Nam, có một bức tường đất đã cũ. Trên bức tường ấy, từng con số được viết bằng than — những con số đánh dấu từng ngày trôi qua.
Người viết những con số đó là một người mẹ.
Bà tên là Sáu.
Chồng bà đã mất từ những năm đầu chiến tranh. Con trai duy nhất của bà – Tuấn – nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Ngày Tuấn đi, bà không khóc. Bà chỉ lặng lẽ đứng trước cửa, nhìn theo bóng con khuất dần sau con đường đất.
Từ hôm ấy, mỗi ngày bà lại viết lên tường một con số.
Ngày thứ nhất.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba…
Không ai bảo bà phải làm vậy.
Nhưng với bà, đó là cách để giữ liên lạc với con.
“Còn đếm được ngày… là còn hy vọng,” bà nói.
Ngôi nhà nhỏ của bà nằm gần cánh đồng. Ban ngày, bà ra ruộng làm việc. Ban đêm, bà trở về, thắp một ngọn đèn nhỏ, nhìn lên bức tường và viết thêm một con số.
Có những ngày mưa gió, than bị nhòe.
Bà lại viết lại.
Không bỏ sót một ngày nào.
Những năm chiến tranh trôi qua, bức tường dần kín chữ.
Những con số chồng lên nhau.
Như chính nỗi nhớ trong lòng bà.
Tháng Tư năm 1975 đến.
Không khí trong làng thay đổi.
Tiếng súng vẫn còn, nhưng đã gần hơn.
Tin tức từ các nơi truyền về:
“Bộ đội tiến nhanh lắm!”
“Sắp đến rồi!”
Người dân bắt đầu hy vọng.
Bà Sáu vẫn viết.
Ngày thứ… bà không còn nhớ rõ.
Bởi con số đã quá nhiều.
Nhưng bà vẫn viết.
Một buổi chiều, khi đang ở ngoài ruộng, bà thấy một nhóm bộ đội đi qua.
Bà chạy lại.
“Các con… có ai biết Tuấn không?”
Bà hỏi, giọng run run.
Những người lính nhìn nhau.
Không ai trả lời chắc chắn.
Chiến tranh quá rộng lớn.
Những cái tên quá nhiều.
Một người lính nói nhẹ:
“Bác cứ tin… chúng cháu đang về gần lắm rồi.”
Bà gật đầu.
Ánh mắt vẫn hướng về phía xa.
Đêm đó, bà viết lên tường một con số lớn hơn.
Tay bà run.
Nhưng nét chữ vẫn rõ.
Những ngày tiếp theo, tiếng súng ngày càng gần.
Có lúc, bà có thể nghe rõ từng tiếng nổ.
Người dân trong làng bắt đầu chuẩn bị.
Không phải để chạy.
Mà để chờ.
Chờ ngày kết thúc.
Một buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, có tiếng người gọi lớn:
“Giải phóng rồi!”
“Thắng rồi!”
Tin lan nhanh.
Cả làng vỡ òa.
Người chạy ra đường.
Người ôm nhau.
Người khóc.
Bà Sáu đứng trước cửa.
Không nói gì.
Chỉ nhìn về phía con đường.
Bà không chạy.
Không reo.
Bà chờ.
Một ngày.
Hai ngày.
Ba ngày…
Những người lính lần lượt trở về.
Người lành lặn.
Người bị thương.
Người chống gậy.
Mỗi lần có người về, bà lại chạy ra.
Nhưng rồi lại quay vào.
Chưa phải.
Chưa phải con bà.
Bức tường vẫn ở đó.
Những con số vẫn tiếp tục.
Dù chiến tranh đã kết thúc.
Một buổi chiều, khi nắng đã dịu, có một người lính đứng ở đầu làng.
Anh dừng lại.
Nhìn xung quanh.
Như đang tìm kiếm điều gì.
Bà Sáu bước ra.
Hai người nhìn nhau.
Người lính gầy đi nhiều.
Khuôn mặt sạm nắng.
Nhưng đôi mắt…
“Tuấn…”
Bà khẽ gọi.
Người lính bước nhanh.
“Mẹ…”
Hai tiếng ấy như vỡ ra.
Họ ôm nhau.
Không cần nói thêm.
Mọi thứ đã đủ.
Chiều hôm đó, trong ngôi nhà nhỏ, bà Sáu ngồi trước bức tường.
Tuấn đứng bên.
“Đây là gì vậy mẹ?” – anh hỏi.
Bà mỉm cười:
“Là những ngày mẹ đợi con.”
Tuấn nhìn lên.
Hàng trăm… hàng nghìn con số.
Chồng lên nhau.
Anh không nói gì.
Chỉ lặng im.
Bà cầm một cục than.
Nhìn lên tường.
Rồi dừng lại.
“Không viết nữa…” – bà nói.
Tuấn hỏi:
“Sao vậy mẹ?”
Bà đặt than xuống.
“Vì con đã về rồi.”
Những con số dừng lại.
Như một hành trình đã hoàn thành.
Những năm sau đó, ngôi nhà được sửa lại.
Bức tường cũ vẫn được giữ.
Người ta đề nghị xóa đi.
Nhưng bà Sáu không đồng ý.
“Để đó… cho nhớ.”
Tuấn trở lại cuộc sống bình thường.
Anh làm ruộng.
Giúp mẹ.
Xây dựng lại mái nhà.
Cuộc sống dần yên bình.
Nhưng mỗi khi nhìn bức tường, anh lại nhớ.
Nhớ những ngày mẹ chờ.
Nhớ những gì mình đã đi qua.
Một buổi tối, khi ngồi bên mẹ, Tuấn hỏi:
“Mẹ có từng nghĩ… con sẽ không về không?”
Bà im lặng.
Rồi nói:
“Có chứ. Nhưng mẹ không cho phép mình tin điều đó.”
Câu trả lời giản dị.
Nhưng chứa đựng cả một niềm tin lớn.
Nhiều năm sau, khi bà Sáu đã già, bức tường vẫn còn đó.
Những con số đã mờ.
Nhưng vẫn nhìn thấy.
Trẻ con trong làng thường hỏi:
“Sao tường lại viết nhiều thế?”
Tuấn chỉ cười:
“Đó là lịch của một người mẹ.”
Một loại lịch đặc biệt.
Không tính bằng tháng năm.
Mà bằng tình yêu và sự chờ đợi.
Thời gian có thể trôi.
Mọi thứ có thể thay đổi.
Nhưng những con số ấy sẽ mãi ở đó.
Như một minh chứng rằng:
Trong những ngày tháng khốc liệt nhất, con người vẫn có thể giữ vững niềm tin.
Và chính niềm tin ấy đã giúp họ đi qua tất cả.
Để rồi một ngày…
Được gặp lại nhau.
Trong hòa bình.



