NGƯỜI VIẾT THƯ THUÊ
Trong đơn vị có một anh lính biết chữ rất đẹp.
Chữ của anh tròn, đều và ngay ngắn.
Vì vậy, mỗi khi đồng đội muốn viết thư về nhà mà không biết diễn đạt thế nào, họ lại tìm anh.
“Viết giúp tôi với.”
Anh cười:
“Viết gì?”
“Viết là tôi khỏe.”
“Thế còn gì nữa?”
“Bảo mẹ tôi đừng lo.”
“Còn gì nữa?”
Người lính suy nghĩ.
“Bảo… tôi nhớ nhà.”
Anh ngồi xuống.
Chiếc bút chạy trên trang giấy.
“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Ở đây mọi người rất tốt…”
Anh vừa viết vừa hỏi thêm.
“Mẹ anh tên gì?”
“Bà ấy tên Hạnh.”
“Em gái?”
“Có một đứa.”
“Đang học lớp mấy?”
“Lớp tám.”
Anh ghi hết.
Có người nhờ viết thư cho vợ.
Có người viết cho người yêu.
Có người viết cho cha.
Có người chỉ nhờ anh viết vài dòng:
“Con vẫn khỏe. Khi nào có điều kiện sẽ về.”
Nhưng anh hiểu phía sau những câu ngắn ấy là rất nhiều điều không thể viết.
Những người lính không kể hết chuyện chiến trường cho gia đình.
Họ sợ mẹ lo.
Sợ vợ mất ngủ.
Sợ người yêu chờ đợi trong bất an.
Vì vậy, những lá thư thường rất bình yên.
Một hôm, có một người lính trẻ đưa anh một tờ giấy trắng.
“Viết giúp tôi.”
“Viết cho ai?”
“Mẹ.”
“Cậu muốn nói gì?”
Người lính im lặng rất lâu.
Rồi nói:
“Bảo mẹ là con nhớ nhà.”
Anh viết.
Người lính đọc lại.
“Thêm một câu nữa.”
“Câu gì?”
“Bảo mẹ… nếu con không về thì mẹ đừng buồn.”
Người viết thư dừng bút.
“Không được.”
“Tại sao?”
“Viết thế mẹ anh đọc sẽ khóc.”
Người lính cúi đầu.
“Vậy thôi.”
Lá thư được gửi đi.
Một thời gian sau, người lính ấy không trở về.
Người viết thư nhớ đến lá thư cũ.
Anh không biết mẹ của người bạn có nhận được không.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, anh tình cờ gặp gia đình người bạn.
Người mẹ đã già.
Bà vẫn giữ lá thư.
“Con tôi viết thư này trước khi hy sinh.”
Anh nhận ra nét chữ của mình.
Bà hỏi:
“Ngày ấy nó có khỏe không?”
Anh nhìn người mẹ.
Rất lâu sau mới trả lời:
“Anh ấy rất nhớ bác.”
Đó là sự thật.
Người mẹ ôm lá thư vào ngực.
Bà không biết người viết những dòng chữ ấy là ai.
Nhưng với bà, mỗi chữ đều là giọng nói của con.
Sau này, người lính viết thư thuê vẫn giữ thói quen viết đẹp.
Ông nói:
“Ngày trước tôi viết thư cho đồng đội. Bây giờ tôi viết cho cháu.”
Cháu hỏi:
“Ông có nhớ những người ấy không?”
Ông gật.
“Nhớ.”
“Ông nhớ nhất gì?”
“Những lá thư.”
Vì trong chiến tranh, một lá thư không chỉ là vài trang giấy.
Nó là một con đường nối chiến trường với hậu phương.
Là cách một người lính nói rằng mình vẫn sống.
Là cách một người mẹ biết con mình vẫn nhớ nhà.
Và đôi khi, một lá thư trở thành thứ cuối cùng còn lại của một người đã ra đi.



