NGƯỜI VỢ ĐỢI CHỒNG BÊN KHUNG CỬA
Ngày người chồng nhập ngũ, người vợ còn rất trẻ.
Anh đi khi đứa con đầu lòng chưa biết gọi cha.
Những tháng đầu, thư vẫn về đều.
Rồi thư thưa dần.
Chiến trường ngày càng ác liệt.
Người vợ vẫn chờ.
Mỗi khi có người đưa thư đến là chị chạy ra.
Có hôm chỉ là thư của hàng xóm.
Có hôm chẳng có gì.
Đứa con lớn dần.
Nó thường hỏi:
“Bao giờ bố về?”
Người mẹ trả lời:
“Bố đang làm nhiệm vụ.”
Rồi một ngày, giấy báo tử được gửi về.
Chị cầm tờ giấy rất lâu.
Đứa trẻ đứng bên cạnh không hiểu chuyện gì.
Người mẹ quay mặt đi.
Chị khóc.
Nhưng chỉ một lúc sau, chị lau nước mắt.
Chị vẫn phải sống.
Vẫn phải nuôi con.
Vẫn phải làm việc.
Nhiều năm sau, đứa con trưởng thành.
Nó trở thành người lính.
Ngày khoác ba lô lên vai, nó nhìn mẹ.
Người mẹ không ngăn cản.
Bà chỉ nói:
“Con đi làm nhiệm vụ, nhớ giữ mình.”
Một thế hệ mất đi.
Một thế hệ khác lại lớn lên.
Đó là cách những gia đình Việt Nam đã đi qua chiến tranh.



