Người y tá 19

Chị vào chiến trường khi vừa tròn mười chín tuổi. Bàn tay còn non, nhưng đã quen với máu, với vết thương, với những tiếng rên đau giữa đêm rừng. Có những đêm chị thức trắng, có những đồng đội chị không kịp cứu. Chị khóc, rồi lau nước mắt, lại tiếp tục băng bó. Sau chiến tranh, người ta nhớ đến chị không phải vì huân chương, mà vì lời thì thầm của những người lính: “Nhờ có chị, chúng tôi còn sống để trở về.”



