NGƯỜI Y TÁ CHIẾN TRƯỜNG
Mùa xuân năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn ác liệt nhất. Tại một bệnh xá dã chiến nằm sâu trong cánh rừng Tây Bắc, cô y tá trẻ tên Thu ngày đêm chăm sóc thương binh.
Thu mới hai mươi tuổi. Trước khi tham gia kháng chiến, cô từng học lớp sơ cứu ngắn hạn do địa phương tổ chức. Khi bộ đội cần người phục vụ mặt trận, cô lập tức xung phong.
Bệnh xá chỉ là những lán tre lợp lá cọ dựng dưới tán rừng. Thiếu thuốc men, thiếu dụng cụ y tế, thiếu cả lương thực. Nhưng ngày nào cũng có thương binh được cáng từ chiến hào về.
Có những người bị sốt rét rừng hành hạ nhiều ngày. Có người mang trên mình những vết thương do đạn pháo gây ra. Nhiều ca cấp cứu phải thực hiện ngay dưới ánh đèn dầu leo lét.
Một đêm tháng tư, trận địa phía trước diễn ra vô cùng ác liệt. Từ chiều đến tận nửa đêm, thương binh liên tục được chuyển về.
Thu cùng các đồng đội gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Một chiến sĩ trẻ được đưa đến trong tình trạng mất máu rất nhiều. Gương mặt anh tái nhợt nhưng vẫn cố mỉm cười:
– Chị y tá đừng lo. Tôi còn sống để đánh tiếp.
Nghe câu nói ấy, Thu thấy sống mũi cay cay.
Suốt đêm hôm đó, cô cùng bác sĩ thay nhau chăm sóc cho anh. Khi trời sáng, người chiến sĩ đã qua cơn nguy hiểm.
Có những lúc bệnh xá bị máy bay địch phát hiện. Bom rơi rất gần. Đất đá tung lên khắp nơi.
Mọi người phải nhanh chóng đưa thương binh xuống hầm trú ẩn.
Ngay khi tiếng bom vừa dứt, Thu lại quay trở về công việc của mình.
Một lần, do thiếu băng gạc, cô cùng đồng đội phải tận dụng từng mảnh vải sạch. Thiếu thuốc giảm đau, họ dùng những bài thuốc dân gian do đồng bào địa phương chỉ dẫn.
Dù điều kiện vô cùng khó khăn, nhưng tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm đã giúp họ vượt qua tất cả.
Ngày chiến thắng Điện Biên Phủ vang dội khắp núi rừng, bệnh xá dã chiến tràn ngập niềm vui.
Những thương binh có thể ngồi dậy đều vỗ tay reo mừng.
Thu đứng lặng nhìn lá cờ đỏ tung bay phía xa.
Cô hiểu rằng chiến thắng ấy được làm nên không chỉ bởi những người trực tiếp cầm súng mà còn bởi biết bao con người thầm lặng nơi hậu phương chiến trường.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành một bác sĩ già, Thu vẫn luôn nhớ về những ngày tháng ở bệnh xá rừng.
Bà thường kể cho thế hệ trẻ nghe rằng:
– Trong chiến tranh, một nụ cười, một bát cháo nóng hay một lời động viên cũng có thể cứu được một con người.
Và đó chính là sức mạnh của tình đồng chí, đồng bào trong những năm tháng gian lao nhưng vô cùng đẹp đẽ ấy.



