Cựu chiến binh

NGƯỜI Y TÁ CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG NGẠI GIAN KHÓ

Đã hơn năm mươi năm kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, nhưng những ký ức về thời gian làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh trên chiến trường vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí cựu chiến binh Phạm Văn Dũng. Đó là những tháng ngày đầy gian khổ nhưng cũng là quãng đời mà ông tự hào nhất.

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Ngọc Bích (thôn hoàng phú xã hải châu tỉnh nghệ an)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: NGƯỜI Y TÁ CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG NGẠI GIAN KHÓ

Tác giả: Nguyễn Ngọc Bích- Đoàn viên thanh niên thôn Hoàng Phú


Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

Họ và tên: Phạm Văn Dũng

Năm sinh: 1950

Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Đã hơn năm mươi năm kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, nhưng những ký ức về thời gian làm nhiệm vụ cứu chữa thương binh trên chiến trường vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí cựu chiến binh Phạm Văn Dũng. Đó là những tháng ngày đầy gian khổ nhưng cũng là quãng đời mà ông tự hào nhất.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ tại một đơn vị quân y. Công việc của ông và đồng đội là sơ cứu, chăm sóc thương binh và hỗ trợ vận chuyển những người bị thương từ chiến trường về tuyến sau điều trị. Ông kể rằng chiến tranh diễn ra ngày càng ác liệt, số lượng thương binh được đưa về ngày một nhiều. Những người làm công tác quân y gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Bất kể ngày hay đêm, khi có thương binh được chuyển đến, mọi người đều lập tức bắt tay vào công việc.

Có những thời điểm, trạm quân y được dựng tạm dưới những tán rừng để tránh sự phát hiện của địch. Điều kiện thiếu thốn đủ bề, thuốc men và dụng cụ y tế không phải lúc nào cũng đầy đủ. Tuy nhiên, bằng tinh thần trách nhiệm và lòng quyết tâm, các y tá, bác sĩ vẫn nỗ lực hết mình để cứu chữa cho thương binh. Ông nhớ nhất một đêm mưa lớn, khi đơn vị tiếp nhận nhiều chiến sĩ bị thương sau một trận đánh ác liệt. Mặc dù mưa gió khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn, mọi người vẫn thay nhau chăm sóc từng thương binh. Có người làm việc liên tục đến sáng mà không kịp chợp mắt. Điều duy nhất họ mong muốn là giữ lại sự sống cho đồng đội. Điều khiến ông xúc động nhất chính là ý chí của những người lính bị thương. Dù đau đớn, nhiều người vẫn động viên nhau cố gắng vượt qua. Có những chiến sĩ vừa được băng bó xong đã hỏi thăm tình hình đơn vị và mong muốn sớm trở lại chiến đấu. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm động lực cho những người làm công tác quân y. Trong những năm tháng chiến tranh, ông và đồng đội đã chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh. Nhiều người lính trẻ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Những hình ảnh ấy đến nay vẫn khiến ông không thể nào quên.

Ngày đất nước thống nhất, ông Phạm Văn Dũng trở về quê hương Hải Châu với niềm vui hòa bình. Sau chiến tranh, ông tiếp tục tham gia công tác xã hội, tích cực giúp đỡ bà con trong thôn xóm và luôn giữ vững phẩm chất của người lính Bộ đội Cụ Hồ. Hiện nay, dù tuổi đã cao, ông vẫn thường xuyên tham gia các buổi gặp mặt truyền thống, giao lưu với đoàn viên thanh niên và học sinh trên địa bàn. Qua những câu chuyện của mình, ông mong muốn thế hệ trẻ hiểu hơn về giá trị của hòa bình, biết trân trọng những hy sinh của cha anh để có được cuộc sống hôm nay.

Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Văn Dũng không chỉ là ký ức về một thời chiến tranh gian khổ mà còn là bài học sâu sắc về lòng nhân ái, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng. Đó là những giá trị đẹp đẽ cần được thế hệ trẻ tiếp tục gìn giữ và phát huy trong cuộc sống hôm nay.

tác giả

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI Y TÁ CHIẾN TRƯỜNG KHÔNG NGẠI GIAN KHÓ | Câu chuyện thời hoa lửa