Bài viết

Người y tá của cánh rừng Trường Sơn

Ninh Bình03/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Trường Sơn, cô y tá Lê Thị Hòa mới mười chín tuổi.

Ngày nào cô cũng băng rừng, vượt suối để cứu thương.

Một lần, bom Mỹ đánh trúng trạm quân y.

Giữa khói lửa mịt mù, Hòa không chạy.

Cô lao vào từng căn hầm đổ nát kéo từng thương binh ra ngoài.

Một chiến sĩ bị kẹt dưới xà gỗ.

Hòa dùng hết sức nâng thanh gỗ lên, để đồng đội kéo người bị thương ra.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng, một quả bom khác phát nổ.

Người chiến sĩ được cứu sống.

Còn Hòa mãi mãi nằm lại nơi cánh rừng.

Sau chiến tranh, những người lính năm xưa vẫn kể:

"Nếu không có cô ấy, chắc chúng tôi đã không thể trở về."

Thông điệp: Có những người không cầm súng nhưng lại che chở cả một trung đội bằng trái tim của mình.

Câu chuyện 3: Ngọn đèn nơi địa đạo

Trong lòng địa đạo Củ Chi luôn có một ngọn đèn dầu nhỏ.

Đêm nào bà Sáu cũng thắp lên.

Ánh sáng ấy giúp bộ đội đọc bản đồ, vá áo, viết thư và chuẩn bị cho những trận đánh ngày mai.

Có người hỏi:

"Bom đạn thế này, sao má vẫn thắp đèn?"

Bà cười:

"Các con còn nhìn thấy ánh sáng thì còn có niềm tin."

Một đêm, bom đánh sập đoạn địa đạo.

Mọi người chạy đến.

Ngọn đèn đã tắt.

Nhưng bà Sáu vẫn ôm chặt cây đèn trong tay.

Đối với những người lính, bà chính là ánh sáng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn