Người y tá của đại đội
Trong đại đội chúng tôi có một người mà ai cũng nhớ. Anh tên Hòa, là y tá của đơn vị. Anh không mang súng như chúng tôi trong những lúc làm nhiệm vụ chuyên môn, nhưng chiếc túi thuốc nhỏ lúc nào cũng đeo bên mình. Túi thuốc ấy chẳng có gì nhiều.

Trong đại đội chúng tôi có một người mà ai cũng nhớ.
Anh tên Hòa, là y tá của đơn vị.
Anh không mang súng như chúng tôi trong những lúc làm nhiệm vụ chuyên môn, nhưng chiếc túi thuốc nhỏ lúc nào cũng đeo bên mình.
Túi thuốc ấy chẳng có gì nhiều.
Một ít vật tư y tế.
Một số thuốc thông thường.
Vài thứ dụng cụ cần thiết.
Nhưng với chúng tôi, chiếc túi ấy quý chẳng khác gì một kho báu.
Hễ ai bị đau chân, xây xát hay mệt mỏi sau những chặng hành quân, người đầu tiên chúng tôi tìm đến thường là anh Hòa.
Có lần tôi bị phồng rộp chân sau một ngày đi đường dài.
Tôi cố giấu vì sợ làm ảnh hưởng đội hình.
Anh Hòa nhìn thấy tôi bước khập khiễng liền hỏi:
— Chân làm sao?
Tôi đáp:
— Không sao đâu anh.
Anh nhìn tôi:
— Không sao mà đi như vậy à? Ngồi xuống đây.
Tôi đành ngồi xuống.
Anh kiểm tra rồi hướng dẫn tôi chăm sóc bàn chân, đồng thời nhắc phải báo ngay nếu tình trạng nặng hơn.
Làm xong, anh nói:
— Người lính phải cố gắng, nhưng không phải cứ đau là giấu. Giữ sức để còn đi đường dài.
Tôi nhớ câu nói ấy mãi.
Anh Hòa không chỉ chăm sóc chúng tôi khi bị thương hay đau ốm.
Anh còn thường xuyên nhắc mọi người giữ vệ sinh, uống nước, nghỉ ngơi đúng lúc và báo ngay khi có dấu hiệu bất thường.
Trong những ngày hành quân giữa rừng, những lời nhắc tưởng nhỏ ấy lại rất quan trọng.
Có một đêm, một đồng đội bị mệt.
Anh Hòa lập tức đến kiểm tra.
Anh ngồi bên cạnh rất lâu, vừa theo dõi vừa động viên.
Đêm ấy, những người khác thay nhau nghỉ.
Còn anh Hòa gần như thức cùng người bệnh.
Sáng hôm sau, khi mọi người chuẩn bị hành quân, tôi thấy anh vẫn còn ngồi bên chiếc võng.
Mắt anh đỏ vì thiếu ngủ.
Tôi hỏi:
— Anh không nghỉ à?
Anh cười:
— Bao giờ cậu ấy khỏe hơn rồi nghỉ.
Tôi hỏi:
— Anh không mệt sao?
Anh đáp:
— Mệt chứ. Nhưng mình là y tá của đại đội mà.
Câu nói rất bình thường.
Nhưng nó khiến tôi nhớ mãi.
Bởi người y tá cũng là một người lính.
Anh cũng nhớ nhà.
Anh cũng đói, cũng khát, cũng mệt.
Nhưng khi đồng đội cần, anh phải cố gắng có mặt.
Có lần tôi hỏi anh:
— Anh sợ không?
Anh cười:
— Sợ chứ. Ai mà chẳng sợ. Nhưng thấy anh em cần mình thì phải làm việc của mình.
Tôi nghĩ đó chính là sự dũng cảm của người y tá.
Không phải lúc nào cũng đứng ở nơi tiếng súng vang lên.
Mà nhiều khi là lặng lẽ ngồi bên một người đồng đội suốt đêm, theo dõi từng thay đổi nhỏ, động viên họ cố gắng và giúp họ trở lại với đơn vị.
Sau này, mỗi khi nhớ về những năm tháng quân ngũ, tôi thường nhớ hình ảnh anh Hòa với chiếc túi thuốc bên vai.
Anh đi cuối đội hình.
Ai mệt thì anh hỏi.
Ai đau thì anh kiểm tra.
Ai có vấn đề thì anh báo cán bộ để được xử trí phù hợp.
Anh chẳng bao giờ nói mình đã làm được điều gì lớn lao.
Nhưng cả đại đội đều biết: có anh ở bên, mọi người yên tâm hơn.
Nhiều năm sau, bác Được kể:
“Người y tá của đại đội không chỉ mang theo thuốc. Anh ấy mang theo sự yên tâm cho cả đơn vị.”
Bác nhớ nhất một điều:
“Có những người lính được nhớ đến bởi chiến công. Còn anh Hòa được chúng tôi nhớ bởi những đêm thức bên đồng đội và chiếc túi thuốc luôn ở bên mình.”
Chiến tranh qua đi, những chiếc túi thuốc cũ không còn nữa.
Những người lính năm xưa cũng đã già.
Nhưng mỗi khi gặp lại nhau, câu chuyện về người y tá đại đội vẫn được nhắc đến.
Bởi trong những năm tháng gian khổ ấy, có những người không chỉ giúp đồng đội vượt qua bệnh tật và mệt mỏi, mà còn giúp mọi người giữ vững niềm tin.
Người y tá của đại đội — một người lính thầm lặng, không ồn ào, không kể công, nhưng luôn có mặt khi đồng đội cần. Và đôi khi, chính những con người lặng lẽ ấy lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong ký ức của một đời lính.



