NGƯỜI Y TÁ GIỮ LẠI SỰ SỐNG
Tôi gặp bà Đỗ Thị Hòa trong một buổi nói chuyện với sinh viên. Bà kể về những ngày làm y tá tại một trạm quân y dã chiến vào đầu những năm 1970. “Không có đủ thuốc, không có đủ dụng cụ, nhưng bệnh nhân thì rất nhiều,” bà nói. Có những ca cấp cứu phải làm ngay trong hầm, ánh sáng chỉ là một chiếc đèn nhỏ, xung quanh là tiếng bom nổ. Tôi hỏi bà có khi nào cảm thấy bất lực không, bà im lặng một lúc rồi gật đầu: “Có, nhưng không được phép dừng lại.” Điều khiến tôi ấn tượng không chỉ là sự khó khăn, mà là cách bà nói về bệnh nhân – không phải như những con số, mà như những con người cụ thể, với tên gọi, với câu chuyện. “Có người vừa tỉnh lại đã hỏi đơn vị mình còn không,” bà kể. Trong hoàn cảnh đó, giữ lại sự sống không chỉ là nhiệm vụ chuyên môn, mà còn là một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống lại sự tuyệt vọng. Khi buổi nói chuyện kết thúc, tôi nhận ra rằng có những người không trực tiếp ra trận, nhưng vẫn đứng ở tuyến đầu của sự sống và cái chết.



