Người Y Tá Giữa Bom Đạn
Mùa xuân năm 1971, Thanh – cô y tá mười tám tuổi, được giao nhiệm vụ chăm sóc các chiến sĩ bị thương tại căn hầm nhỏ. Bom địch dội gần hầm, tiếng nổ rung cả lòng đất. Một chiến sĩ trẻ trúng bom, vết thương nghiêm trọng. Thanh bình tĩnh băng bó, động viên anh: “Cố lên, anh sẽ qua thôi. Chúng ta cùng nhau chiến đấu.” Cả đêm, Thanh không rời bên giường bệnh, vừa chăm sóc, vừa động viên các chiến sĩ khác. Khi bình yên trở lại, cô đứng giữa các đồng đội, mồ hôi, máu và nước mắt lẫn lộn, nhưng trong
Mùa xuân năm 1971, Thanh – cô y tá mười tám tuổi, được giao nhiệm vụ chăm sóc các chiến sĩ bị thương tại căn hầm nhỏ. Bom địch dội gần hầm, tiếng nổ rung cả lòng đất.
Một chiến sĩ trẻ trúng bom, vết thương nghiêm trọng. Thanh bình tĩnh băng bó, động viên anh: “Cố lên, anh sẽ qua thôi. Chúng ta cùng nhau chiến đấu.”
Cả đêm, Thanh không rời bên giường bệnh, vừa chăm sóc, vừa động viên các chiến sĩ khác. Khi bình yên trở lại, cô đứng giữa các đồng đội, mồ hôi, máu và nước mắt lẫn lộn, nhưng trong lòng tràn niềm tự hào: “Dũng cảm không chỉ là cầm súng, mà còn là chăm sóc, là giữ cho đồng đội sống sót.”


