Người y tá giữa đại ngàn Tây nguyên
Năm 1970, tôi rời quê vào chiến trường Tây Nguyên làm y tá. Hành trang chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay học y và chiếc khăn mẹ tự tay may.
Bệnh xá nằm dưới tán rừng già. Mái lợp bằng lá trung quân, giường làm từ tre nứa. Thuốc men rất thiếu, nhiều khi chỉ còn vài lọ penicillin và ít băng gạc.
Có hôm một tiểu đội cáng thương binh về lúc trời gần sáng. Một chiến sĩ bị mảnh đạn găm vào vai.
Anh nhìn tôi rồi cười:
"Y tá đừng lo, tôi còn khỏe."
Tôi vừa sát trùng vừa đáp:
"Anh khỏe thì ráng ăn hết bát cháo."
Anh lắc đầu:
"Để dành cho người nặng hơn."
Đó là lần đầu tôi hiểu rằng trong chiến tranh, nhiều người luôn nghĩ cho đồng đội trước bản thân mình.
Tôi nhớ nhất những buổi sáng sau cơn mưa.
Rừng bốc hơi trắng xóa.
Anh nuôi hái rau tàu bay, măng rừng nấu canh. Cả bệnh xá chỉ có nồi cơm độn bắp nhưng ai cũng ăn ngon.
Có một chiến sĩ bị sốt rét nhiều tháng. Khi khỏe lại, anh cắt một khúc nứa nhỏ làm thành chiếc lược tặng tôi.
Anh nói:
"Không có gì quý, mong chị giữ làm kỷ niệm."
Chiếc lược ấy tôi còn giữ đến tận hôm nay.
Điều khiến tôi day dứt nhất là có những thương binh không qua khỏi vì đường vận chuyển quá xa.
Có người vừa tỉnh lại đã hỏi:
"Đơn vị mình thắng chưa chị?"
Tôi gật đầu.
Anh mỉm cười rồi nhắm mắt.
Đó là nụ cười tôi không bao giờ quên.
Lòng nhân ái là sức mạnh giúp con người vượt qua chiến tranh. Các thế hệ mai sau hãy biết yêu thương, sẻ chia và sống tử tế với mọi người, vì đó cũng là cách giữ gìn những giá trị mà thế hệ cha anh đã gìn giữ./.



